Sunday, June 17, 2018

NGỒI LẶNG LẼ BÊN NHAU

Relaxing at a retreat with my daddy. Happy Father's Day.

NGỒI LẶNG LẼ BÊN NHAU

Lao xao khóm trúc vàng
Phong cầm reo trong gió
Vi vu hàng thông nhỏ 
Phật vẫn cười lặng thinh!

Ba cũng ngồi thinh lặng
Cõi vắng lá vàng bay
Ráng nắng chiều ai say
Ba ngồi yên bất động

Con ngồi mà tâm động
Sống chết mây nhẹ bay
Ba cười thấy thật hay
Phật và Ba cũng thế!

Tâm Thường Định
Tu Viên Diệu Nhân, Spring 2018.

Saturday, June 16, 2018

Suy Nghĩ Mùa World Cup



Những đội tuyển của 32 quốc gia được vào Giải World Cup năm 2018.

Suy Nghĩ Mùa World Cup
Nguyên Giác
Thế giới đang sôi nổi với các trận bóng đá World Cup 2018. Những người say mê bóng đá đang nhìn về các đội tuyển đang thi tài ở nước Nga, dán mắt vào các màn hình TV hay máy điện toán, đọc các lời bình luận và quan sát xem bóng đang vào chân ai và sẽ đá về hướng nào. Người Phật tử nghĩ gì về bóng đá? Các ngôi chùa tại Việt Nam có nên tụ tập các em lại để dạy đá banh và để lập các đội bóng đá khi các em nghỉ hè, hay vào những giờ nghỉ sau lớp, hay những ngày nghỉ cuối tuần hay không? Có phải giúp các em tập luyện bóng đá cũng còn tốt hơn để các em chơi game điện tử, vừa hại sức khỏe, vừa mất thì giờ và tiền bạc?
Truyền thống vẫn thường nghĩ về Đạo Phật với hình ảnh Đức Phật ngồi dưới gốc cây Bồ Đề, hay các vị sư ngồi thiền hay đi khất thực. Họa hiếm, nghĩa là rất ít khi, chúng ta nhìn thấy Đạo Phật được mô tả qua hình ảnh thể thao.   
Theo sử liệu, khi Đức Phật còn là Thái tử Tất Đạt Đa đã được giáo dục cả văn lẫn võ. Đến năm 12 tuổi ngài đã thông thạo các môn học Ngũ Minh (năm môn học thế gian: Thanh minh, Công xảo minh, Y phương minh, Nhân minh và Nội minh). Năm 13 tuổi, Thái tử được truyền thụ võ nghệ. Trong một cuộc thi võ với 500 thanh niên trước vương triều, Thái tử thì đã thắng tất cả các môn thi (bắn cung, đánh kiếm, cưỡi ngựa, đấu vật…). Thậm chí sức khỏe phi thường, khi thi bắn cung, ngài đã nâng được chiếc cung rất nặng trước giờ chưa ai nâng nổi và bắn xuyên qua 7 lớp bia đồng trong khi người giỏi nhất cũng chỉ bắn xuyên được 3 lớp. 
Hình như vì lòng tôn kính, chúng ta chưa thấy họa sĩ nào vẽ hình Thái tử Tất Đạt Đa phi ngựa hay đấu vật, như dường đó là những chuyện rất nhỏ, không cần tập luyện. Dĩ nhiên, đó là thời chưa tầm đạo.
Câu hỏi là, Đức Phật dạy gì về các môn thể thao? Có vẻ như, nếu có cũng không nhiều. Lời dạy thường là, các sư hãy tìm nơi góc rừng vắng, ngồi tu thiền quán. 
Trong Kinh Pháp Cú, bài Kệ 204, Đức Phật dạy: Sức khỏe là món quà lớn nhất, biết đủ là tài sản lớn nhất, bạn tin cậy là người thân tốt nhất, Niết Bàn là an lạc lớn nhất (Dịch theo bản của học giả Daw Mya Tin: Health is the greatest gift, contentment is the greatest wealth, a trusted friend is the best relative, Nibbana is the greatest bliss).
Sự tích đi kèm với bài Kệ 204 là chuyện Vua Pasenadi của vương quốc Kosala.  Một hôm, Vua Pasenadi tới tu viện Jetavana sau khi dùng bữa điểm tâm. Bởi vì buổi sáng hôm đó, Vua ăn nhiều cơm với thịt nấu cà ri, nên trong khi nghe kinh, Vua ngủ gà ngủ gật hầu hết thời kinh. Thấy Vua ngủ gật như thế, Đức Phật khuyên nhà vua rằng hàng ngày hay ăn cơm ít, giảm số lượng tới mức tối thiểu một phần mười sáu (1/16) số lượng Vua đang ăn hiện nay.
Nhà vua vâng lời, và sau đó khám phá rằng khi ăn ít như thế, nhà vua gầy ốm hơn, nhưng nhẹ nhàng và nhanh nhẹn hơn, và sức khỏe tốt hơn. Khi Vua Pasenadi trình với Đức Phật như thế, Đức Phật mới đọc bài Kệ 204 trong Kinh Pháp Cú.
Đây cũng là điểm suy nghĩ về chữ “sức khỏe” trong câu đầu bài kệ: có một số bản dịch Kinh Pháp Cú dịch là “không bệnh.”
Hiển nhiên, giữa sức khỏe và không bệnh khác nhau xa lắm. Người “không bệnh” có thể sẽ không đủ “sức khỏe” để chạy và đá banh trên sân cỏ tới 90 phút đồng hồ. Như thế, muốn có sức khỏe là phải luyện tập. Có phải Đức Phật khuyên là chúng ta hãy tập thể dục, chơi thể thao? Chỗ này hẳn là phải đọc kinh điển nhiều mới dám nói, nên xin để các học giả nghiên cứu; chúng ta người đời thường chỉ nên nhìn xem xã hội chung quanh để quan sát, xem những gì thuận pháp, có lợi cho mình và cho người mà làm.
Thêm nữa, chúng ta cũng có thể xem Đức Phật như người đã khởi đầu dạy pháp kiệm ăn, giữ thân mình thon gọn, nhanh nhẹn...
Nhưng, thể thao đời nay lại có chuyện thắng với thua, hai hình ảnh dị biệt. Cứ xem World Cup trên truyền hình là thấy: phe thắng sẽ tưng bừng la hét, phất cờ phóng xe như bay; phe thua ngồi tấm tức khóc, bùi ngùi an ủi nhau.  Thường là như thế.
Bởi vậy, bài Kệ 201 trong Kinh Pháp Cú viết rằng: Chiến thắng sẽ sinh khởi oán thù căm hận, chiến bại sẽ thê thảm khổ đau; người tịch tĩnh sống hạnh phúc trong khi xa lìa cả thắng và bại.
Đó là hạnh của người con Phật. Tuy nhiên, nếu bạn đá banh cho một đội tuyển quốc gia, hễ thua là dân cả nước thê thảm. Thôi thì, tùy thuận chúng sanh, hễ ra sân đá banh là ráng chiến thắng vậy.
Thực sự, thể thao vẫn gắn bó với nhiều truyền thống Đạo Phật. Thí dụ, truyền thống đua ghe Ngo tại Vùng Đồng Bằng Sông Cửu Long. 
Báo Giác Ngộ số ngày 19/11/2015 có bản tin nhan đề “Đồng bào Khmer lưu giữ truyền thống đua ghe Ngo”…
Bản tin nói rằng nhiều chùa có riêng đội ghe Ngo. Ngay cả Phật học viện cũng có. Bản tin viết:  “...Suốt 5 năm nay, cứ đến mùa đua ghe Ngo là tất cả thành viên trong gia đình ông Phone đều thu xếp công việc gia đình để chuyên tâm phục vụ cho đội ghe ngo của Trường Trung cấp Pali Nam Bộ.
Bản tin cũng nói, một số chùa lập riêng đội ghe Ngo để tập luyện cho mùa thi đua ghe. Mỗi đội đua ghe Ngo lại có một nhóm hỗ trợ cơm nước, trích: 
Dù không phải là vận động viên bơi ghe Ngo nhưng từ năm 1988 đến nay, bà Trần Thị Chu ở xã Mỹ Thuận, huyện Mỹ Tú luôn sát cánh cùng với đội ghe Ngo chùa Tom Pok Sok của mình để lo cơm nước cho các vận động viên.
Bà Chu chia sẻ: “Từ nhỏ tôi đã rất thích môn thể thao này nên suốt 26 năm qua, cứ tới mùa đua ghe Ngo là theo nấu cơm cho đội ghe. Vì lòng yêu thích nên khi tới mùa đua ghe Ngo là sẵn sàng đi phục vụ”.
Còn gia đình bà Liêu Thị Chênh ở ấp Bưng Lức, xã Đại Ân 2, huyện Trần Đề đã tham gia phục vụ đội ghe ngo chùa Đơm Pô từ hơn 10 năm nay. Bà Chênh cho biết: “Tới mùa đua ghe Ngo là con cháu trong gia đình đều đóng góp công sức và chi phí, cùng nhau hỗ trợ cho đội ghe của chùa Đơm Pô tập luyện. Vì yêu thích nên trong gia đình có đến 4 người tham gia thi đấu”…”(ngưng trích)
Hình như các chùa và Phật tử Miền Tây mình chỉ xem thể thao như mùa lễ hội, như niềm vui… Đơn giản như thế. Nhưng Phật Giáo Thái Lan lại được nhiều vận động viên thể thao xem như nơi nương tựa tâm linh, có sức mạnh huyền bí giúp chiến thắng.
Thí dụ, như bản tin Zing nhan đề “U22 Thái Lan nhờ nhà sư làm phép, xin bùa tại SEA Games 29” vào ngày 12/08/2017 viết, trích:
Trước khi lên đường sang Malaysia dự SEA Games 29, đội tuyển U22 Thái Lan đã tìm đến các nhà sư được cho rằng từng "làm phép" mang đến may mắn cho CLB Leicester City.
Mùa 2015-16, Leicester City qua mặt nhiều tên tuổi lớn để vô địch Premier League. Trên hành trình tới ngôi vương, nhiều người cho rằng đóng góp của nhà sư Thái Lan rất quan trọng. Năm đó, Chủ tịch Vichai của CLB thường xuyên đến xin các nhà sư làm phép mang đến may mắn cho "Bầy cáo"…”(ngưng trích)
Một bài báo trên Buddhistdoor Global trong tháng 10/2010 của nhà nghiên cứu Alastair Gornall nói rằng nhiều võ sĩ quyền thuật Thái Lan trước khi lên đấu võ đài thường tới chùa để xin các nhà sư ban phước lành, thậm chí có khi mời các nhà sư tới xem trận đấu (even have monks in the audience!) để an tâm xuất quyền ra chiêu. Gornall bày tỏ không hài lòng về phong tục đó, vì đấu võ là đi ngược  truyền thống bất bạo động của Phật pháp.
Một truyền thống thể thao được biết khắp thế giới là Chùa Thiếu Lâm, nơi xuất phát môn võ Thiếu Lâm, mẹ đẻ các môn võ thuật Trung Hoa.
Tự Điển Wikipedia ghi nhận như sau:
Có lẽ người nổi tiếng nhất có liên hệ với chùa Thiếu Lâm là Bồ đề đạt ma. Ông là một nhà sư được cho là từ Ba Tư hoặc Nam Ấn Độ sang Trung Quốc vào thế kỉ thứ 5 hay thứ 6 để truyền bá Phật giáo. Trường phái Phật giáo do Bồ-đề-đạt-ma lập ra ở Thiếu Lâm trở thành nền tảng cho Thiền tông sau này… Sau khi vào Thiếu Lâm tự, truyền thuyết kể rằng Bồ-đề-đạt-ma thấy các nhà sư không có hình thể mạnh khỏe cho thiền định và họ thường ngủ gục trong khi thiền. Chuyện kể rằng Bồ-đề-đạt-ma ngồi thiền quay mặt vào tường trong một hang đá cạnh chùa trong chín năm, sau đó ông giới thiệu một hệ thống các bài tập thể dục được cho là thập bát La-hán chưởng hay là các bài tập co giãn cơ bắp kinh điển Đạt-ma. Dần dần những động tác này phát triển thành võ thuật. Theo truyền thống, các nhà sư Thiếu Lâm phát triển kỹ năng võ thuật để phòng thủ sự tấn công của kẻ địch, như là một phương tiện giữ gìn sức khỏe, và như là một kỉ luật về tinh thần và thể chất.”(ngưng trích)
Như thế, ban đầu, trong truyền thống Trung Hoa, võ thuật là để giữ sức khỏe, để giảm bệnh, để ngồi thiền mà không ngủ gục, để tự vệ…
Nhưng xem kìa, quả banh đang lăn trên sân cỏ… Mùa này là World Cup… Môn bóng đá cũng có một số tuyển thủ nổi tiếng thế giới theo Đạo Phật.
Các Phật tử Tây phương nổi bật  trong làng bóng đá là: Mehmet Scholl, Mario Balotelli Barwuah, Roberto Baggio, Fabien Barthez.
Trong đó có Mehmet Scholl, sinh ngày 16/19/1970. Vị trí đá nổi tiếng của ông là tiền vệ cho đội Đức quốc. Bây giờ tuổi lớn, không đá nữa, nhưng về làm quản trị và huấn luyện túc cầu.
Theo Wikipedia, Mehmet Scholl (tên khai sinh là Mehmet Yüksel sinh 16-10-1970) là tiền vệ người Đức gốc Thổ Nhĩ Kỳ.Ông là cầu thủ rất nổi tiếng của Bayern Munich và là một trong những cầu thủ gốc Thổ thành công nhất và được yêu mến nhất tại Đức. Sở hữu kỹ thuật, kiến tạo và khả năng sút phạt tốt, Scholl là một trong những tượng đài của Hùm xám khi thi đấu liên tục cho Bayern từ năm 1992 đến 2007 (15 năm).
Trong khi đó, một cầu thủ Phật tử Ý nổi tiếng là: Mario Balotelli Barwuah (sinh ngày 12 tháng 8/1990) là tiền đạo người Italy gốc Ghana, anh chơi cho câu lạc bộ Nice và đội tuyển bóng đá quốc gia Ý. Anh nổi tiếng không chỉ bởi tài năng bóng đá khi tuổi đời còn rất trẻ mà còn bởi những tai tiếng do tính cách nóng nảy, quậy phá, vô kỷ luật cả trong lẫn ngoài sân cỏ. Chính vì điều này anh được mọi người đặt cho nhiều biệt danh như Super Mario vì tài năng của anh, hay biệt danh "Ngựa chứng" để nói về tính cách ngông cuồng, vô kỷ luật của Balotelli. Hãy tin rằng, với thời gian tu tập thiền quán, tính anh Barwuah sẽ đằm hơn, sẽ rời xa mọi chuyện nóng nảy quậy phá.
Một cầu thủ Phật tử Ý nổi tiếng chân đá huyền thoại có tên là Roberto Baggio. Anh Baggio sinh ngày 18 tháng 2/1967 tại Caldogno, Veneto, là một cựu cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp người Ý, một trong những cầu thủ tài năng và nổi tiếng nhất thập niên 1990 cũng như những năm đầu thập niên 2000. Baggio từng cùng đội tuyển Ý tham dự 3 kỳ World Cup, và là cầu thủ Ý duy nhất ghi được bàn thắng trong cả ba kỳ. Ông là cầu thủ xuất sắc nhất của đội tuyển Ý tại World Cup 1994, người đã dẫn dắt đội bóng áo thiên thanh vào đến trận chung kết và chỉ chịu thua trước Brasil trên chấm phạt đền, đáng chú ý hơn cả chính Baggio lại là một trong 3 cầu thủ của tuyển Ý sút trượt penalty dẫn đến thất bại của đội bóng.
Theo Wikipedia, Baggio đã giành được cả hai danh hiệu cao quý nhất của bóng đá thế giới khi còn thi đấu, Quả bóng vàng châu Âu (1993) và Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FIFA (1993).
Khi Baggio từ ACF Fiorentina chuyển sang Juventus F.C. với giá chuyển nhượng kỉ lục thế giới vào năm 1990, cổ đọng viên biểu tình 3 ngày trước trụ sở ACF Fiorentina và chỉ giải tán khi cảnh sát chống bạo động vào cuộc. Trận cuối ông chơi ở Serie A ( Brescia gặp A. C Milan tháng 3/2004), tuy Baggio không ghi bàn cho Brescia nhưng cổ động viên 2 đội đều đứng bật dậy vỗ tay chúc mừng ông. Ông được mệnh danh là "đuôi ngựa thần thánh" bởi đuôi tóc sau của ông. Ông là một Phật tử nổi tiếng.
Một cầu thủ Phật tử Pháp nổi tiếng là Fabien Barthez. Anh nói minh bạch rằng tất cả thành công của anh là nhờ tu học theo Đạo Phật. Tên đầy đủ là Fabien Alain Barthez, sinh ngày 28/6/1971, sinh ở Lavelanet, Pháp quốc. Vị trí: Thủ môn. 
Theo thông tin trên Wikipedia, tuyển thủ Fabien Alain Barthez từng đoạt một số huy chương khi chơi ở vị trí thủ môn cho Marseille, Manchester United và cùng với đội tuyển bóng đá quốc gia Pháp giành chức vô địch tại World Cup 1998, Euro 2000 và lọt vào trận chung kết World Cup 2006. Ông cùng với Peter Shilton là 2 thủ môn giữ kỷ lục giữ sạch lưới nhất trong giải vô địch bóng đá thế giới, trong 10 trận. Ở câu lạc bộ, ông đã từng chiến thắng tại giải Cúp các đội vô địch bóng đá quốc gia châu Âu, một số danh hiệu tại Giải vô địch bóng đá Pháp và Giải bóng đá Ngoại hạng Anh.
Như thế, chúng ta thấy rằng thể thao với Đạo Phật vẫn hòa hợp nhau dễ dàng… Với điều kiện, không bạo động, không gây tổn thương cơ thể đối thủ. Cũng có thể sử dụng thể thao như phương tiện rèn luyện cơ thể để có sức khỏe, không bệnh, hay dùng như lễ hội, dùng như phương tiện giáo dục thiếu niên… 




Thursday, June 14, 2018

Why Aren't We Teaching You Mindfulness? | AnneMarie Rossi Tại sao chúng ta không dạy bạn Chánh niệm?


Harvard conducted a research study and they tracked more than 1,000 people from birth until age 32 looking for what made someone successful. What common characteristic or trait was seen in a successful individual?  It wasn't their race, what language they spoke, what neighborhood they grow up in, or how much money their parents had. It wasn't how well they did on standardized tests or even their IQ. It was self-control; those who were successful, who had good careers, financial stability, loving relationships, and physical health. Those who were successful, were the ones who could focus, pay attention, and regulate their emotions.


They were the ones to practice mindfulness. It doesn't matter if I give you all the shiniest new iPads, and Stephen Hawkings is teaching you math; if you can't focus and pay attention, how well will you do?  Mindfulness is the foundation for all other learning, for all success you will have throughout your entire life. So I ask you, why, if we know that this is the single most important predictor of success for human beings, why aren't we teaching it to you?
Mindfulness exercises are designed to train your brain to have focus, attention, and emotional regulation. There's mindful listening, eating, breathing, movement; it's a way of engaging in the present moment, without attachment and without judgment.
Mindfulness is grounded in more than 30 years of scientific study. Most major universities in the world, Harvard, MIT, Stanford, Yale, Oxford and Cambridge, just to name a few, teach and/or research this practice.  In fact, Oxford has a Master's Degree in Mindfulness. This isn't religion, this isn't hippie nonsense, and this isn't some idea I came up with in my backyard.
This is science. There exist literally thousands of studies that show us that mindfulness practice decreases depression, anxiety, and stress; increases overall feelings of well-being, happiness, focus, attention, and academic achievement.


So, I ask you again: why if we know this, why aren't we teaching mindfulness to you?
We are inundated with distractions: our phones, our tablets, all the sights and sounds that surround us; the never-ending dialogue our brain is having with itself. The ability to focus on one thing at a time for an extended period is a skill and it requires practice.
You all know what I'm talking about. You're sitting in your class, and you're pretty sure you heard the teacher say the words 'important' and 'quiz'.
But then, that girl you met over the weekend texted and while you have to respond, you want to sound cool and interested (but not too interested, I mean you're not desperate).
And then a breeze blows through the window and…whoa, what is that smell?
Has that girl always been in this class?
She's got pretty hair. Man, I like a girl that smells good!


Wait, do I smell good?  Did I put on deodorant today? Am I sweating?
Sweating is weird. It's like your body's crying smelly tears. (Laughter)


And then the bell rings and you have missed all of class and you definitely have absolutely no idea what's important and what's on the quiz.
The ability to turn your attention to the class, to focus on something that frankly might not be that interesting (like algebra), it's a skill, and it requires practice.
Mindfulness is how we get there. I find it funny when people tell me that they don't need to practice mindfulness,
“Oh, I got this!”


Really? That is so strange because I'm pretty sure Kobe Bryant already knows how to play basketball but he’s still practicing!
He also practices mindfulness.


Mindfulness isn't just about the ability to focus and pay attention, it's also able to feel emotions like pain, anger, frustration, anxiety, and fear and not react to them.


Mindfulness gives us space between our emotions and our responses so that we can actually think first. Sometimes we forget that our emotions are ever-changing, that joy and pain come and go like ocean waves. Mindfulness allows us to surf rather than drown.


And sometimes we forget that we're not the only ones feeling pain. Look around the room; look at the person next to you, in front of you, behind you. They have all experienced pain.
Every one of you has all experienced pain. Pain is inevitable. Suffering? Well, that's a choice.
 
We may not be able to choose all the uncontrolled circumstances that life presents with us any more than we can choose the weather, right?  But we can choose not to be victims to our circumstances because we can choose our reactions. Pain and anger, well, they’re just not good excuses because they're a part of every human experience.
If we respond to anger with anger, we only make the situation worse. The harsh truth is that it doesn't matter how righteous and justifiable your emotions may be, it is irrelevant because you'll be judged based on your reactions and not your reasons.
Mindfulness allows us to be reflective and not reactive. It's not about running from our emotions or not feeling our emotions; it's allowing us to not be overwhelmed by our emotions. It's not about controlling our thoughts and emotions, but rather not having our thoughts and emotions control us.
I have two teenagers. I teach teenagers and I was once, 900 years ago, a teenager myself.
The struggle to deal with your emotions is real and overwhelming. The part of the teenage brain that regulates emotions, that hasn't fully yet developed.
But the part that feels emotions, that's the size of a full grown adult.
So something small can really easily turn into something big.


You're walking in the hallway and you see your friend, they look right at you, and you're like, "Hey, what's up?", and they ignore you like a Casper.
So you walk into your next class, and you spend the entire time trying to figure out why this person hates you now.  You've texted all of your other friends, and nobody's responded. You've replayed the last three conversations you had with them in your head and you still have no idea what went wrong.
So you decided that, well, you hate them too, now.  I mean, who are they to ignore you, right?


Or you decided that, well, gosh, they ignored you and nobody's responded to any of your text messages, and man, this must mean that actually nobody likes you and really, you don't have any friends, and no one's ever going to love you, and you're definitely going to die alone with a hundred cats.
(Laughter)


Obviously. Right? Clearly.


Look this right here; this is called taking a left turn down crazy lane.


And we are all guilty of it. Mindfulness allows us to stop at the intersection of reality and crazy lane; choose which path we want to go down.
With all of the no needs and benefits of mindfulness practice, I ask you again, why are we not teaching it to you?
Well, part of that is because for a long time, mindfulness practice has been a privilege offered in well-funded schools or through expensive individual instruction.
CEOs, celebrities, world famous athletes, they flock to the trainings, paying as much as 10,000 dollars to learn the secrets of success.


It's important that we have mindful leaders, but we are missing great thinkers, innovators, and doers, those who can't afford to pay for the skills required to succeed.
Do we really think all the best and brightest happen to be born with money?
And what about those born in poverty, I mean poverty is traumatic.  We're born into generational poverty, whose parents and grandparents, aunts, uncles, sisters, and brothers all live in poverty.  They're surrounded by the trauma of poverty and stress to contagious disease.
It doesn't just affect the adults, it affects everyone living in the home.


We know that poverty is traumatic, we know that trauma changes the brain and so without practices like mindfulness, gifted children are left behind.


I believe that mindfulness practice should be offered in every school, in every county, in every district, in every state.


It should not be about whether or not--
(Applause) Thank you.
It shouldn't be about whether or not your parents can afford the instruction or they can afford to move you to the right ZIP code in the right school district.


I believe that mindfulness practice can reverse generational poverty, and we can move kids up and out.
I had a fourth grade student who grew up in generational poverty. His parents were in and out of prison, drug use, he was considered a trouble maker, academically behind, he even had to repeat a grade.  He would get so frustrated, he would throw his desk across the room, run out of the classroom building, out of the school, and all the way down the street multiple times a week.
Now, two years later, he practices mindfulness every day. He has no more classroom or behavioral issues, and he's in the gifted and talented program.
He would tell you that it wasn't until someone taught him how to deal with his emotions, that someone taught him mindfulness practice, that he was able to change his whole life.
We know one of the number one predictors for a student dropping out of high school is behavioral issues.
We know that if you drop out, you're four times more likely to live in poverty.
So we create these very specific rules and consequences, but do we really think little Timmy doesn't know he shouldn't poke little Tommy in the eye?  Or does he not know how to stop himself? Has he never learned how to manage his emotions?
And for some, those emotions can become so overwhelming they can feel permanent.
Suicide is the third leading cause of death in children ages 10-24. 4,800 succeed in taking their own lives every year and 157,000 are treated for self inflicted injuries, just in the US.
In a study looking at 320 schools, students ages 13-17, they found that nearly half--49.5%--met the criteria for suffering from at least one mental health issue: anxiety, depression, ADHD, eating disorders.


We know that schools are the number one provider for support for students. We know you're struggling. We know that mindfulness works.  So I ask you again, why aren't we teaching it to you?
It's with this in mind that I conducted a research study with the University of Colorado in Denver on the impacts of mindfulness instruction on fourth grade students in a low-income school here in Denver.  We looked at the teachers' perception of the students' ability to regulate their emotions, engage in pro-social behaviour, and academic achievement.
Those students who went through mindfulness practice scored 250% higher on emotional regulation, 600% higher on pro-social behaviour, and 550% higher on academic achievement than those who did not go through the class.
We then asked the students, well, what do you think of mindfulness class?


100% anonymously self-reported that they enjoyed the class, they benefited from the practice, they will continue to do it, and they believe all other children should learn it.
They saw the greatest improvements in their ability to calm down, focus, and avoid fights, as well as feeling happier at school and at home.


The teacher rated the class a 10 out of 10 and said that she believed mindfulness instruction actually led to an increase in teaching time between 11 and 20 minutes.
Mindfulness practices are exercises designed to help you become a more mindful human being; one who can focus and pay attention and miss a distraction, one who can feel intense emotions and rather than react, reflect and respond.


Mindful listening?  Man, that's going to be important to every relationship you ever have for your entire life.
Mindful eating? That's going to determine your physical and mental health.  And mindful breathing allows you to find calm and focus, peace in a chaos.
These practices ultimately lead to compassion, generosity, kindness, altruism.
We need the world to be more mindful, we need you to be more mindful.


First, you have to decide that you want to be the change that you want to see in the world and then go about being it.
Throughout this talk, I've asked you why you aren't being taught mindfulness.  I will end with asking you to take personal responsibility for your life.
If you believe, as I do, as many, many, many others do, that the path to your success, the path to a better world, lies in the practice of mindfulness, then ask your teachers and administrators to bring in experts to give you the skills that you need to have to succeed.
You need to take ownership over your future. Change will happen; by choice, not by chance.
We will change the world, one mind at a time. And it starts with yours.


Thank you. (Applause)

Tại sao chúng ta không dạy bạn Chánh niệm? AnneMarie Rossi
Translated by Bạch X. Phẻ


Chánh niệm cho chúng ta không gian giữa những cảm xúc và phản ứng của mình.
Chánh niệm có nghĩa là phải giành sự chú ý, với lòng tử tế và kiên nhẫn, với những gì đang xảy ra bên trong và bên ngoài của bạn ngay bây giờ. Thuật ngữ "tâm khỉ" có nghĩa là cảm thấy bồn chồn, điên cuồng và phân tâm. Mục tiêu của sự thực hành ý thức là làm dịu sự nhạo báng của cái “tâm khỉ” này.
Trường đại học nổi tiếng ở Hoa Kỳ, Harvard tiến hành một nghiên cứu và họ theo dõi hơn 1000 người từ khi sinh ra cho đến trưởng thành đến tuổi 32, để tìm hiểu những tính cách và nhân tố đã giúp họ thành công và thành nhân. Đặc điểm cá biệt hoặc đặc điểm chung nào đã giúp họ hình thành một cá nhân thành công?
Kết quả cho thấy, yếu tố không phải là tranh đua, ngôn ngữ, họ đã lớn lên ở đâu, hay bố mẹ họ có bao nhiêu tiền. Kết quả cũng không phải là họ đã làm tốt như thế nào trên các bài kiểm tra chuẩn, hoặc thậm chí chỉ số thông minh IQ của họ. Kết quả đó là sự tự chủ.
Những người thành công, có sự nghiệp tốt, ổn định tài chính, có mối quan hệ yêu thương lành mạnh và sức khoẻ dồi dào từ thể chất đến tinh thần hay những người đã thành công, là những ai có thể tập trung, chú ý và kiểm soát tốt cảm xúc của họ.
Họ là những người thực hành chánh niệm hay thiền định. Không quan trọng nếu tôi đưa cho bạn những iPad đời mới, hoặc Stephen Hawkings dạy bạn Toán học, nếu bạn không thể tập trung và chú ý, liệu bạn sẽ làm tốt như thế nào?
Chánh niệm là nền tảng cho mọi việc học khác, cho tất cả thành công bạn sẽ có trong suốt cuộc đời.
Vì vậy, tôi hỏi bạn, nếu chúng ta biết rằng đây là dự báo quan trọng nhất cho sự của thành công của con người, tại sao chúng ta không truyền đạt cho bạn?
Các bài tập chánh niệm được thiết kế nhằm luyện não của bạn tập trung, chú ý và điều chỉnh cảm thọ và cảm xúc.
Có chánh niệm trong lúc lắng nghe, ăn uống, thở đều, hay chuyển động; đó là một cách để tham gia vào khoảnh khắc hiện tại, không có bị chi phối (bởi hoàn cảnh khách quan) và không có sự phán xét.
Chánh niệm được dựa trên hơn 30 năm nghiên cứu khoa học từ nhiều nơi trên thế giới, hầu hết các trường đại học lớn trên thế giới như trường đại học Harvard, MIT, Stanford, Yale, Oxford và Cambridge v.v… chỉ nêu tên những trường điển hình, họ đã nghiên cứu, giảng dạy và ứng dụng những phương pháp thực tiễn này.
Trên thực tế, Trường đại học Oxford có bằng Thạc Sĩ về chánh niệm. Đây không phải là tôn giáo, đây không phải là điều vô nghĩa kiểu ‘hippie’, đây không phải là một ý tưởng ngẫu nhiên được nghĩ ra ờ sau vườn.
Đây là khoa học. Có hàng nghìn nghiên cứu cho thấy rằng thực hành chánh niệm làm giảm trầm cảm, lo lắng và căng thẳng; làm tăng cảm giác hạnh phúc, an lạc, tập trung, chú ý và thành tích tốt trong học đường.
Vì vậy, tôi hỏi bạn một lần nữa: Nếu chúng ta biết điều này, tại sao chúng ta không truyền đạt chánh niệm cho bạn?
Chúng ta bị tràn ngập bởi điện thoại, máy vi tính và dụng cụ điện tử khác, tất cả các điểm tham quan và âm thanh xung quanh chúng ta. Các cuộc đối thoại không bao giờ kết thúc; bộ não của chúng ta luôn tiếp xúc có với chính nó. Khả năng tập trung vào một việc, trong một thời gian dài, là một kỹ năng và nó đòi hỏi sự luyện tập.
Bạn biết tất cả những gì tôi đang nói ở đây. Bạn đang ngồi trong lớp học, và bạn chắc chắn rằng bạn đã nghe giáo viên nói những từ 'quan trọng' và 'kiểm tra'.
Nhưng sau đó cô gái mà bạn gặp vào cuối tuần nhắn tin bạn và trong khi bạn phải trả lời, bạn muốn tỏ ra “ngầu” và quan tâm, nhưng không quá quan tâm đến cô gái, nghĩa là thể hiện không quá si mê.
Và sau đó là một cơn gió thổi qua cửa sổ và woa! Đó là mùi hương gì vậy?
Cô gái đó có mặt ở trong lớp này không?
Cô ấy có mái tóc đẹp. Con người ấy ra sao, tôi thích cô gái có mùi thơm lừng!
Chờ đã, có mùi thơm quyến rũ không?
Tôi có đặt thuốc khử mùi hôi hôm nay không? Tôi có đang đổ mồ hôi hay không?
Đổ mồ hôi thật là kỳ lạ. Nó giống như nước mắt của cơ thể bạn đang khóc. (Tiếng cười)
Sau đó chuông reo lên, bạn đã bỏ lỡ tất cả những gì giảng dạy trong lớp học và chắc chắn là bạn sẽ không để ý gì đến hai chữ “quan trọng” và “kiểm tra”.
Khả năng hướng tới sự chú ý của bạn trong lớp học, tập trung vào một cái gì đó, thẳng thắn mà nói là không thú vị cho đại đa số. Nhưng đó là một kỹ năng, và nó đòi hỏi sự luyện tập.
Chánh niệm là giúp ta làm thế nào để đến đó. Tôi thấy buồn cười khi mọi người nói với tôi rằng họ không cần phải thực hành chánh niệm, "Ồ, tôi có cái này!"
Thực sự lạ lùng là tôi thấy Kobe Bryant đã chơi bóng rổ giỏi như thế nào, nhưng anh ấy vẫn tập luyện. Anh ta cũng thực hành chánh niệm. Chánh niệm không chỉ là khả năng tập trung và chú ý mà nó còn có thể cảm nhận được những cảm xúc như đau đớn, tức giận, thất vọng, lo lắng và sợ hãi và không phản ứng với chúng.
Chánh niệm cho chúng ta khoảng trống giữa cảm xúc và phản ứng, để chúng ta thực sự có thể suy nghĩ trước khi hành động. Đôi khi chúng ta quên rằng cảm xúc của chúng ta luôn thay đổi, niềm vui và nỗi đau đến và đi như sóng biển. Chánh niệm cho phép chúng ta lướt sóng, chứ không phải chết chìm.
Và đôi khi chúng ta quên rằng chúng ta không phải là những người duy nhất cảm thấy đau đớn. Nhìn xung quanh căn phòng, nhìn vào người đang ngồi bên cạnh bạn, trước mặt bạn, phía sau bạn. Tất cả đều đã trãi nghiệm sự đau đớn.
Mỗi người trong số các bạn đều có kinh nghiệm về nỗi đau. Đau là không thể tránh khỏi. Đau khổ? Vâng, đó là một sự lựa chọn.
Chúng ta không thể có sự lựa chọn ở tất cả những tình huống ngoài tầm kiểm soát mà cuộc sống đang mang đến? Cũng như chúng ta không có thể chọn thời tiết, phải không?
Nhưng chúng ta có thể chọn không phải là nạn nhân của hoàn cảnh, bởi vì chúng ta có thể chọn cách thức phản ứng.
Đau đớn và giận dữ! Ồ, đây không phải là lý do chính đáng vì đó là một phần cho mọi sự trải nghiệm của con người.
Nếu bạn phản ứng bằng sự tức giận, bạn chỉ làm cho tình hình tồi tệ hơn. Sự thật khắc nghiệt ở đây là không quan trọng mức độ chính xác và chính đáng của cảm xúc ở bạn. Điều đó không có ý nghĩa bởi vì bạn sẽ bị đánh giá dựa trên phản ứng của chính mình, chứ không phải lý do của chính bạn.
Chánh niệm cho phép chúng ta lắng đọng, quán chiếu và không phản ứng tức thì. Nó không phải là xa lánh từ cảm xúc của chúng ta hay không cảm nhận được cảm xúc của chúng ta mà nó cho phép chúng ta không bị choáng ngợp bởi những cảm xúc dồn dập của chính mình.
Nó không phải là kiểm soát những suy nghĩ và cảm xúc của chúng ta, mà là không để cho ý nghĩ và cảm xúc của chúng ta kiểm soát chúng ta.
Tôi có hai đứa con ở tuổi dậy thì. Tôi dạy những thanh thiếu niên và tôi đã từng ở độ tuổi này vào 900 năm trước.
Cuộc đấu tranh để đối phó với cảm xúc của bạn là có thật và mạnh mẽ (một cách áp đảo). Một phần của bộ não thiếu niên điều chỉnh cảm xúc vẫn chưa hoàn toàn phát triển. Nhưng phần cảm xúc này là dấu hiệu của một người trưởng thành. Vì vậy, một cái gì đó nhỏ có thể dễ dàng chuyển thành một cái gì đó lớn.
Bạn đang đi bộ trong hành lang và bạn nhìn thấy người bạn của mình, họ nhìn thẳng vào bạn, và bạn đang như thể, "Hey, sao rồi tụi bây?", Và họ phớt lờ bạn như một người xa lạ (Casper).
Vì vậy, bạn bước vào lớp học tiếp theo, bạn dành toàn bộ thời gian để tìm ra lý do tại sao người này ghét bạn. Bạn đã nhắn tin cho tất cả bạn bè khác và không ai trả lời. Bạn soát lại trong đầu ba cuộc đàm thoại cuối cùng mà bạn gặp với người đó nhưng bạn vẫn không biết đã làm gì sai.
Vì vậy, bạn đã quyết định rằng: tốt thôi, bây giờ bạn cũng ghét họ, họ là ai mà dám làm lơ bạn, phải không?
Hoặc bạn đã quyết định rằng: À, họ làm lơ bạn và không ai trả lời bất kỳ tin nhắn của bạn, và trời đất! Điều này có nghĩa là thực sự không ai thích bạn cả, bạn không có bạn bè, và không ai sẽ yêu bạn, và bạn chắc chắn sẽ chết một mình với một trăm con mèo. (Cười lớn)
Thật hiển nhiên. Đúng không? Rõ rồi nhé.
Nhìn ngay ở đây, điều này được gọi là rẽ đường trái rẽ xuống lối mòn tiêu cực. Và tất cả chúng ta đều có lỗi. Chánh niệm cho phép chúng ta dừng lại tại ngã tư của thực tế và lối mòn điên loạn; hãy chọn con đường nào chúng ta muốn đi.
Với tất cả những lợi ích và vô điều kiện của việc luyện tập chánh niệm, tôi hỏi bạn một lần nữa, tại sao chúng ta không giảng dạy nó cho bạn?
Vâng, một phần của câu trả lời là bởi vì trong một thời gian dài, thực hành chánh niệm đã là một đặc quyền ở các trường học có nguồn tài trợ tốt hoặc thông qua những cá nhân có điều kiện tốt về tài chính. CEO, người nổi tiếng, vận động viên nổi tiếng thế giới, họ tham gia vào các khoá tập huấn, và trả 10.000 đô la để học bí quyết thành công.
Điều quan trọng là chúng ta có những nhà lãnh đạo có trí thức, nhưng chúng ta thiếu những nhà tư tưởng vĩ đại, những nhà đổi mới và những người thực thi, những người không có khả năng chi trả để học kỹ năng cần thiết để thành công.
Liệu chúng ta có thực sự nghĩ rằng tất cả những điều tốt nhất và sáng ngời nhất được sinh ra bằng tiền? Còn những người sinh ra trong cảnh nghèo đói thì sao? Nghèo đói là một nỗi ám ảnh. Chúng ta sinh ra trong cảnh đói nghèo suốt các thế hệ, có cha mẹ và ông bà, cô chú bác, dì dượng, anh chị em và anh em, tất cả đều sống trong nghèo đói.
Họ đang bị bao vây bởi ám ảnh về sự đói nghèo và căng thẳng với bệnh truyền nhiễm.
Nó không chỉ ảnh hưởng đến người lớn, nó ảnh hưởng đến mọi người trong gia đình.
Chúng ta biết rằng nghèo đói là nỗi ám ảnh, chúng ta biết rằng sự ám ảnh thay đổi bộ não và do đó nếu không có thực hành, như chánh niệm, trẻ em có năng khiếu sẽ bị tụt lại phía sau.
Tôi tin rằng thực hành chánh niệm phải được giảng dạy ở mọi trường học, ở mọi hạt, ở mọi quận, mọi tiểu bang. Nó không nên chần chừ liệu có nên hay không - (Tiếng vỗ tay) Cảm ơn bạn.
Nó không phải là về việc cha mẹ bạn có thể đủ khả năng cho con ăn học hoặc họ có thể đủ khả năng để chuyển nhà đến những quận có mã vùng đúng với trường  học chính.
Tôi tin rằng thực hành chánh niệm có thể đảo ngược sự nghèo khó qua các thế hệ, và chúng ta có thể đẩy bọn trẻ đi lên và đi xa.


Tôi có một học sinh lớp bốn, lớn lên trong nghèo đói, cha mẹ em ấy ra vào nhà tù vì sử dụng ma túy, em đã được coi là kẻ gây rối, việc học tụt hậu, em thậm chí đã phải ở lại một lớp.
Em ấy cảm thấy nản lòng, em ném bàn học của mình ngang qua các phòng, chạy ra khỏi lớp học, ra khỏi trường và lang thang trên đường phố nhiều lần trong một tuần.
Bây giờ, sau hai năm, em đã thực hành chánh niệm mỗi ngày. Em không còn có vấn đề về hành vi trong lớp học, và em ấy đang trong chương trình ưu đãi tài năng.
Em ấy sẽ nói với bạn rằng em đã không thay đổi cho đến khi ai đó dạy em cách đối phó với cảm xúc của mình, rằng có ai đó đã dạy em thực hành chánh niệm, rằng em đã có thể thay đổi cả cuộc đời của chính mình.
Chúng ta biết một trong những vấn nạn chính khiến học sinh bỏ học ở cấp 3 – Trung học, là vấn đề hành vi.
Chúng tôi biết rằng nếu bạn bỏ học, nguy cơ bạn có thể sống trong nghèo đói tăng gấp bốn lần. Vì vậy, chúng ta tạo ra những quy tắc và hậu quả rất cụ thể, nhưng chúng ta có thực sự nghĩ rằng Timmy bé nhỏ không biết tại sao em không nên chọt vào mắt của Tommy bé nhỏ?
Hay em không biết làm thế nào để ngăn chặn mình? Em ấy đã bao giờ học cách kiểm soát cảm xúc của mình chưa? Và đối với một số người, những cảm xúc đó có thể trở nên tràn ngập mà họ cảm thấy nó tồn tại vĩnh viễn.
Tự sát là nguyên nhân thứ ba gây tử vong ở trẻ em từ tuổi 10-24. Có 4.800 người đã thành công kết liễu cuộc sống của mình, và mỗi năm 157.000 người đã được điều trị cho các thương tích do tự gây ra, thống kê chỉ ở Mỹ.
Trong một nghiên cứu tại 320 trường học, học sinh từ 13-17 tuổi, cho thấy rằng gần một nửa, 49,5% có vấn đề  ít nhất là về sức khoẻ tâm thần: Lo lắng, trầm cảm, ADHD, rối loạn ăn uống.
Chúng tôi biết rằng trường học là nhà cung cấp số một để hỗ trợ sinh viên, chúng tôi biết bạn đang đấu tranh, chúng tôi cũng biết rằng chánh niệm là hiện pháp hiệu quả, vì vậy tôi hỏi bạn một lần nữa, tại sao chúng ta không giảng dạy nó cho bạn?
Tôi nghĩ rằng tôi đã tiến hành một nghiên cứu với Đại học Colorado ở Denver về những tác động của việc hướng dẫn chánh niệm cho học sinh lớp bốn trong một trường học có thu nhập thấp ở Denver.
Chúng tôi nhìn nhận nhận thức của giáo viên về khả năng điều khiển cảm xúc của học sinh, tham gia vào các hành vi xã hội và thành tích học tập.
Những học sinh đã trải qua thực hành chánh niệm đạt được 250% cao hơn về quy định tình cảm, cao hơn 600% về hành vi xã hội, và 550% cao hơn về thành tích học tập so với những người không trải qua lớp.
Sau đó chúng tôi hỏi các sinh viên: À, bạn nghĩ gì về lớp chánh niệm?
100% cá nhân nặc danh báo cáo rằng họ thích lớp, họ được hưởng lợi từ việc luyện tập, họ sẽ tiếp tục làm việc đó, và họ tin rằng tất cả những đứa trẻ khác nên học nó.
Họ nhìn thấy những tiến bộ lớn về khả năng bình tĩnh, tập trung, và tránh tranh cãi, cũng như cảm thấy hạnh phúc hơn ở trường học cũng như ở nhà.
Giáo viên đánh giá lớp 10 trên 10 và nói rằng cô ấy tin rằng sự hướng dẫn chánh niệm thực sự làm tăng thời gian giảng dạy từ 11 đến 20 phút.
Thực hành chánh niệm là những bài tập được thiết kế để giúp bạn trở thành một con người ý thức hơn, người có thể tập trung và chú ý và bỏ qua cái làm phân tâm.  Một người có thể cảm giác những cảm xúc mãnh liệt hơn là đáp trả, phản xạ, và phản hồi. Bình tĩnh để phản ảnh mà không phản ứng.
Lắng nghe? Này bạn, đó sẽ là điều quan trọng đối với mọi mối quan hệ trong cuộc đời của bạn.
Ăn kiêng? Điều đó sẽ quyết định sức khoẻ thể chất và tinh thần của bạn, và chánh niệm thở cho phép bạn tìm thấy sự tĩnh lặng và tập trung, bình lặng trong hỗn loạn.
Những thực hành này cuối cùng sẽ dẫn đến lòng trắc ẩn, rộng lượng, tử tế, và vị tha.
Chúng ta cần cả thế giới chánh niệm hơn nữa, chúng ta cần bạn phải chánh niệm hơn. Trước tiên, bạn phải quyết định rằng bạn muốn là sự thay đổi trong cái thế giới mà bạn muốn hướng đến và sau đó bạn thực hành và dấn thân.
Trong suốt cuộc nói chuyện này, tôi đã hỏi bạn tại sao bạn không được dạy về chánh niệm. Tôi sẽ kết thúc với việc yêu cầu bạn chịu trách nhiệm cá nhân cho cuộc sống của bạn.
Nếu bạn tin, như tôi, như nhiều người và rất nhiều người khác. Con đường dẫn đến thành công của bạn, con đường dẫn đến một thế giới tốt đẹp hơn, nằm trong việc thực hành chánh niệm, sau đó yêu cầu các giáo viên và các quản trị viên mang đến các chuyên gia đào tạo các những kỹ năng để thành công.
Bạn cần chủ động sở hữu tương lai của mình. Thay đổi sẽ xảy ra; bởi do lựa chọn, không phải do tình cờ.
Chúng ta sẽ thay đổi thế giới, từng một tâm trí một lúc. Và nó bắt đầu với của bạn.

Cảm ơn bạn. ( tiếng vỗ tay)

NGỒI LẶNG LẼ BÊN NHAU

Relaxing at a retreat with my daddy. Happy Father's Day. NGỒI LẶNG LẼ BÊN NHAU Lao xao khóm trúc vàng Phong cầm reo trong gió ...