Saturday, April 30, 2022

A PERSPECTIVE OF THE TWO MINDFULNESS PRACTITIONERS IN AMERICA FACING A CURRENT CRISIS

 A PERSPECTIVE OF THE TWO MINDFULNESS PRACTITIONERS IN AMERICA FACING A CURRENT CRISIS


During the peak of the Boat People, who were escaped Vietnam seeking for freedom and opportunity. A very tiny boat, with more than 15 fragile lives, old and young, drifting in the midst of South China Sea. Its small engine broke down; food and water were gone; nothing left. Amidst in the immense sea, the boat was drifting for its 3rd days. After another long dark night. Tý woke up in a panic mode.


“Tèo, where are you?” A weak voice frantically shouted out to the lifeless boat full of people in the mean blue ocean.  “Tèo, where are you?” No one answered.



Then, a skinny old pale lady, with all her energy, pulled his stinky shirt and said: “Sorry, your brother was dead, and the men decided to throw his body overboard”.



“No, no, no. Tèo, oh, my poor Tèo.” Tý continued to cry… and no one on the boat had the energy and/or gut to offer any condolences or sympathy. In a split-second, Tý said, “Tèo, wait for me, I can’t leave you alone, I am going… with you”, and just like that he jumped into the deep blue ocean. Tèo, dead; Tý, dead. Die. Dead. Death.



Almost 40 years later, here I am at 37000 feet, flying from Sacramento to St. Louis, MO then to Tampa Bay, FL to teach mindfulness and leadership. The haunting image of a young dad from South America drowned along with his daughter in the Rio Grande River. Her arm was underneath his shirt, holding on to her dear life, across his shoulder, dead together, an image that perhaps makes American society, over the last decade, more shameful. Both of them died, facedown, trying to find an opportunity in the unknown land called America. It reminded me of a story of my two long-lost cousins, the Kham Bach brothers, which I will never forget. They died like the boat people, on their way to finding freedom and opportunity in the unknown land, in the late 70’s.



At the ILC 2019 Summer conference, my dear friend R., recalled the story of her ancestors, the Native Americans, who cared for and nurtured the newcomers, the Angelos Americans, in their native land in order for the settlers to survive the harsh winters. They survived and excelled in many ways. Like their ancestors, they cared for the young and respected the elders. They never separated children, and much less imprisoned them in harsh camps like the Japanese internment. Keep in mind that we are one human race, our bloods are all red and our tears are all salty.



In our current political situation, it is not right, it is immoral and inhumane, to incarcerate humans who are only seeking a better life (particularly when our actions lead to the destabilization of their home countries). Not to mention the hypocritical nature of any non-Native American claiming dominion over lands we stole and which have been occupied by refugees and of whom we are almost all descendants of. Meaning, if these policies were in place when my Italian and Irish families migrated here, would I even exist? If Phe's family hadn't been given refuge after the war, where would he and his family be? If your opinion leads to a belief that it is right, then you are not practicing mindfulness and you should absolutely be confronted, particularly when your beliefs expand and prolong suffering.



Immigration is a sensitive subject, yet we have to continue to bring awareness and solutions to this crisis. Turning away from difficult conversations is not mindful. There is a right and wrong regardless of one's opinion. People were under the opinion that it was right to kill millions of Jewish and Polish people. People were under the opinion that it was right to murder millions of Cambodians. People are under the opinion that it is right to deny climate science, that it is right to subjugate and rape women, that honor killings are appropriate. Silence has always been a tool for those in power. Neutrality is a lie we used to assuage our own guilt. “Silence becomes cowardice when occasion demands speaking out the whole truth and acting accordingly.” – Mahatma Gandhi        



We need to recognize that we are inter-are. We are interdependent on each other. Whatever happens in Asia affects us here in the USA; whatever happens in South America affects us here, and whatever is happening in our country affects everyone in the world, directly and/or indirectly. We ought to acknowledge that your success is my success, your failure is my failure. We ought to make Americans more compassionate again. What makes America great is its true spirit: the warmth, compassion, individualism, inclusiveness, hope, and liberty of its people and their freedom, opportunities and reverence for the land and its history.



“A human being is a part of the whole called by us universe, a part limited in time and space. He experiences himself, his thoughts and feelings, as something separated from the rest, a kind of optical illusion of his consciousness. This delusion is a kind of prison for us, restricting us to our personal desires and to affection for a few persons nearest to us. Our task must be to free ourselves from this prison by widening our circle of compassion to embrace all living creatures and the whole of nature in its beauty.”


April, 2019.


Phe Bach, Ed.D.
Educator and C. Mindfulness Founder 
and AnnieMarie Rossi, Be Mindful Founder

Tuesday, April 19, 2022

Tâm Quảng Nhuận dịch Việt: 8 lời khuyên của Phật giáo để đối phó với sự tức giận | 8 Buddhist Tips for Dealing with Anger

 

8 lời khuyên của Phật giáo để đối phó với sự tức giận

theo Matt Lindén | Study Buddhism

Chúng ta đang sống trong một thời đại được cổ vũ phải bày tỏ sự tức giận của mình, nhưng giáo lý Phật giáo sẽ không đồng ý. Hành động tức giận khiến bạn dễ dàng tái phạm trong tương lai, dẫn đến một chu kỳ không bao giờ kết thúc. Đức Phật khuyên chúng ta đừng chai sạn và đừng để cảm xúc dâng trào thái hóa, mà hãy quán xét chúng và hiểu ra những suy nghĩ sai lầm đằng sau sự tức giận.

Phật tử có thể nói rất nhiều về tình yêu, lòng từ bi và sự bao dung, nhưng khi ngay cả những bậc thầy vĩ đại như Đức Đạt Lai Lạt Ma cũng thừa nhận bản thân đôi khi nổi giận, thì liệu chúng ta có còn chủ quan ai đó ngoại lệ không? Khoa học có thể nói rằng cảm thấy tức giận là hoàn toàn bình thường, các nhà tâm lý học khuyên chúng ta nên bày tỏ sự tức giận của mình, và một số tôn giáo thậm chí có thể có sự tức giận chính đáng. Song, Phật giáo nói rằng giận dữ luôn luôn có hại.

Học giả Phật giáo ở thế kỷ thứ 8, Shantideva đã mô tả sự tức giận là lực lượng tiêu cực cực đoan nhất, có khả năng phá hủy những điều tốt đẹp mà chúng ta đã dày công tạo dựng. Nghĩ về điều đó. Một khoảnh khắc tức giận kết hợp với việc tiếp cận với vũ khí có thể thay đổi hoàn toàn tương lai của ai đó từ cuộc sống tự do sang cuộc sống sau song sắt. Một ví dụ thực tế hằng ngày sẽ là cách mà sự tức giận có thể phá hủy tình bạn và sự tin tưởng mà phải mất nhiều thập kỷ để xây dựng. Cuối cùng, sự tức giận còn nguy hiểm hơn tất cả các loại bom, súng và gươmg gioá trên thế giới gộp lại với nhau.

Chúng ta biết rằng tức giận không phải là một trạng thái vui vẻ của tâm trí, nhưng chúng ta có thể làm gì với nó? Phật giáo đưa ra một loạt các phương pháp đơn giản để giúp chúng ta chuyển hóa tâm thức của mình. Cần hết sứ tỉnh táo – không có viên thuốc thần kỳ nào! Tuy nhiên Phật giáo vẫn có tám mẹo hàng đầu để đối phó với sự tức giận:

1. Cuộc đời là sự Luân Hồi

Lời dạy đầu tiên của Đức Phật cách đây 2.500 năm đi thẳng vào vấn đề: cuộc sống là không thỏa mãn. Đoán xem nào? Cuộc sống của chúng ta sẽ không bao giờ thỏa mãn.

Chúng ta được sinh ra, chúng ta chết đi. Giữa thời điểm tốt và thời điểm xấu, chúng ta có lẽ thậm chí không cảm thấy gì nhiều: chu kỳ không bao giờ kết thúc này là cái mà Phật giáo gọi là “luân hồi”. Khi chúng ta đến với thế giới này, không ai nói rằng cuộc sống sẽ tốt đẹp, dễ dàng hay vui vẻ hoài, và rằng chúng ta sẽ luôn có mọi thứ diễn ra chính xác như chúng ta muốn. Khi chúng ta hiểu hoàn cảnh của chính mình trong sinh tử, điều đó cho phép chúng ta hiểu mọi vấn đề của người khác.

Tất cả chúng ta đều ở trong vấn đề này cùng nhau. Việc tức giận trước các tình huống, người khác hoặc chính chúng ta sẽ không làm cho bất cứ điều gì tốt hơn. Người khác nói và làm những điều mà chúng ta có thể không thích bởi vì – vâng – cuộc sống của họ cũng thật tào lao.

Thái độ suy nghĩ này có thể biến đổi hoàn toàn quan điểm của chúng ta. Ngay cả khi mỗi người trong chúng ta dường như là trung tâm của vũ trụ của chính mình, điều đó không có nghĩa là mọi thứ phải – hoặc không bao giờ sẽ – đi chính xác theo cách chúng ta muốn.

2. Hãy là một anh hùng của lòng Kiên nhẫn

Cảm xúc phiền nhiễu được khắc phục tốt nhất thông qua đối thủ của họ; đối trị với sự thịnh nộ đơn giản là không trả đũa. Tại sao? Tâm trí của chúng ta không thể giữ hai cảm xúc trái ngược nhau cùng một lúc. Bạn không thể quát mắng ai đó và đồng thời kiên nhẫn với họ – điều đó không hiệu quả. Sự kiên nhẫn thường được nhiều người coi là dấu hiệu của sự yếu đuối, khi bạn để người khác lấn lướt mình và lấy đi bất cứ thứ gì họ muốn. Tuy nhiên, thực tế không thể khác hơn. Khi thất vọng, chúng ta dễ dàng hét lên và hét lên như thế nào? Và thật khó để giữ bình tĩnh và kiểm soát cảm xúc của chúng ta? Làm theo cảm xúc của chúng ta bất cứ nơi nào chúng dẫn dắt không làm cho bản thân trở thành anh hùng – nó làm cho chúng ta yếu đuối. Vì vậy, lần tới khi sắp phải hét lên, hãy rút thanh kiếm kiên nhẫn của bạn và thay vào đó, hãy chém đứt cơn giận của chính mình.

Thế nào? Chúng ta có thể thử hít thở sâu – một liều thuốc giải độc trực tiếp cho những hơi thở ngắn và gấp gáp khi tức giận – nếu chúng ta nhận thấy bản thân trở nên căng thẳng. Chúng ta có thể đếm chậm đến 100 để tránh cho bản thân nói ra những điều mà chúng ta sẽ hối tiếc sau này. Hoặc, nếu chúng ta đang đối đầu trực tiếp, chúng ta có thể mong kềm chế bản thân khỏi tình huống trước khi mọi thứ trở thành tệ hại hơn. Mỗi tình huống khác nhau, vì vậy bạn sẽ cần sử dụng trí não của mình để xem tình huống nào phù hợp nhất với mình nhất.

3. Nhận thức: Phân tích tình huống

Khi chúng ta tức giận, cơn thịnh nộ của chúng ta xuất hiện như một loại bảo vệ nào đó, giống như người bạn thân nhất của chúng ta chăm sóc lợi ích của chúng ta, giúp đỡ chúng ta trên chiến trường. Ảo tưởng này cho phép chúng ta nghĩ rằng tức giận là chính đáng. Nhưng nếu chúng ta xem xét một cách cẩn thận, tức giận không phải là bạn của chúng ta, mà là kẻ thù của chúng ta.

Giận dữ khiến chúng ta căng thẳng, đau khổ, mất ngủ và… thèm ăn. Nếu chúng ta tiếp tục tức giận với ai đó, điều đó sẽ tạo ra thành kiến lâu dài đối với người khác. Hãy đối mặt với nó: ai muốn vây quanh một người đang giận dữ?

Khi bị buộc tội về một điều gì đó và cảm thấy rằng nút thắt phòng thủ bắt đầu thắt chặt trong bụng, chúng ta nên dừng lại và suy nghĩ một cách lý trí. Chỉ có hai sự lựa chọn: hoặc lời buộc tội là đúng, hoặc là sai. Nếu đó là sự thật, thì tại sao chúng ta phải tức giận? Nếu chúng ta muốn trở thành những người trưởng thành, chúng ta nên thừa nhận điều đó, rút ​​kinh nghiệm và tiến về phía trước với cuộc sống của mình. Nếu điều đó không đúng, một lần nữa, tại sao chúng ta phải tức giận? Người đó đã phạm sai lầm – đó có phải là điều mà chúng ta chưa bao giờ làm trong đời?

4. Thực tập Chánh niệm

Thực hành thiền định và chánh niệm có thể cực kỳ có lợi trong việc chống lại sự tức giận. Nhiều người có thể coi thiền là lãng phí thời gian – tại sao lại dành 20 phút ngồi trên đệm khi chúng ta có thể tận dụng tối đa thời gian trong ngày, đúng không? Những người khác nghĩ rằng thiền là một lối thoát tốt đẹp khỏi cuộc sống thực, nơi chúng ta có thể dành thời gian xa con cái / email / chồng / vợ…

Nhưng thiền còn nhiều hơn thế nữa – đó là sự chuẩn bị cho cuộc sống thực. Sẽ không tốt lành gì nếu chúng ta thiền định về lòng trắc ẩn vào mỗi buổi sáng, nhưng ngay khi đi làm, chúng ta quát tháo nhân viên và phàn nàn về đồng nghiệp của mình.

Thiền giúp tâm trí chúng ta có những suy nghĩ tích cực – nhẫn, tình yêu thương, lòng trắc ẩn – và đó là điều mà chúng ta có thể làm mọi lúc, mọi nơi. Nếu chúng ta dành nửa giờ đi làm buổi sáng để nghe những giai điệu yêu thích của mình, thì điều ít nhất chúng ta có thể làm là dành mười phút thời gian đó để nảy sinh những suy nghĩ về lòng nhân ái đối với người khác – điều gì đó có hiệu quả trong việc giảm bớt sự tức giận và biến chúng ta trở thành một người mà những người khác muốn được ở gần.

5. Khiêm cung: Học hỏi từ “kẻ thù” của bạn

Phật giáo thường dạy chúng ta làm điều ngược lại với những gì chúng ta thường làm. Khi chúng ta tức giận với ai đó, thôi thúc của chúng ta là trả thù. Kết quả? Chúng ta nhận lấy, nếu không muốn nói là còn khốn khổ hơn trước. Có vẻ ngược đời nhưng làm ngược lại lại cho kết quả ngược lại: con đường dẫn đến hạnh phúc.

Nghe có vẻ điên rồ, nhưng hãy nghĩ về việc lấy đối tượng tức giận của bạn làm thầy của bạn. Nếu chúng ta muốn trở nên tốt hơn – tức là những người kiên nhẫn hơn, yêu thương hơn, tử tế hơn, hạnh phúc hơn – thì chúng ta cần phải luyện tập. Tất cả chúng ta đều biết rằng để trở thành một cầu thủ bóng đá hay một nghệ sĩ vĩ cầm đẳng cấp thế giới cần phải có thời gian và nỗ lực, vậy tại sao việc luyện tập tinh thần của chúng ta lại khác? Nếu chúng ta luôn được bao quanh bởi những người làm và đồng ý với mọi thứ chúng ta muốn, chúng ta sẽ không bao giờ gặp bất kỳ thách thức nào.

Bằng cách này, người mà chúng ta đang tức giận trở nên vô cùng quý giá, cho chúng ta cơ hội thực sự rèn luyện tính kiên nhẫn. Điều này ngay lập tức làm dấy lên làn sóng cảm xúc tức giận, bởi vì nó thay đổi quan điểm của chúng ta từ những gì họ đã làm với chúng ta sang những gì họ đang làm cho chúng ta.

6. Suy nghĩ về sự chết: Vô thường

Bạn sắp chết. Tôi sẽ chết. Tất cả chúng ta sẽ chết. Vì vậy, khi người đó mà chúng ta không thể chịu đựng được làm điều gì đó thực sự khiến chúng ta khó chịu, hãy dừng lại và nghĩ: “Khi tôi nằm trên giường bệnh, tôi có còn quan tâm không?” Câu trả lời, trừ khi chúng ta biết rằng người đó thực sự muốn chiếm lấy và hủy diệt thế giới, có thể sẽ là một câu “không” vang dội. Mẹo nhỏ này rất đơn giản nhưng lại giúp giảm bớt nhiều phiền toái nhỏ trong cuộc sống.

Tất cả chúng ta đều biết rằng mình sẽ chết, nhưng rõ ràng đó không phải là điều mà chúng ta thực sự biết. Cái chết là một khái niệm trừu tượng, xa vời, xảy ra với những người khác – người già, người bệnh, những người liên quan đến những tai nạn quái đản. Nhưng đó không phải là thực tế. Người trẻ chết trước người già, người khỏe mạnh chết trước người bệnh, mỗi ngày một đông.

Khi chúng ta tập trung vào cái chết chắc chắn trong tương lai của chúng ta (ngày mai? Trong một năm? Trong 50 năm nữa?), Rất nhiều thứ mà bình thường sẽ khiến chúng ta buông bỏ, theo nghĩa đen, trở thành hư vô. Không phải là họ sẽ không làm phiền chúng ta nữa, mà là chúng ta sẽ nhận ra rằng không có ích gì để lãng phí thời gian quý báu, hơi thở hoặc năng lượng của mình vào ai đó và điều nào đó.

7. Điều gì vận hành quanh ta: Karma (nghiệp)

Mọi người nói, “Điều gì xảy ra xung quanh, đến xung quanh” hoặc, “Đó là nghiệp của anh ấy – anh ấy xứng đáng với những gì đang xảy ra với mình”, ngụ ý rằng mọi người gặt hái những gì họ gieo. Đây hoàn toàn không phải là cách hiểu của Phật giáo về nghiệp, vốn phức tạp và tinh vi hơn nhiều. Tuy nhiên, trong khi mọi người có vẻ khá vui khi chỉ ra rằng đau khổ của người khác là nghiệp của họ, thì hầu hết đều miễn cưỡng nhận thấy rằng khi bản thân cũng rơi vào tình huống khó khăn, nó cũng phát sinh từ nghiệp của họ.

Mọi thứ chúng ta trải qua – từ những khoảnh khắc vô cùng vui sướng đến sâu thẳm của sự tuyệt vọng – đều phát sinh từ nguyên nhân. Những nguyên nhân này không đơn giản rơi vào tay chúng ta, mà là do chính chúng ta tạo ra. Vì vậy, khi gặp phải tình huống tồi tệ nào đó, thay vì để cơn tức giận lấn át, chúng ta có thể dừng lại và suy nghĩ: điều này đến từ đâu và tôi có muốn làm cho nó tồi tệ hơn không?

Karma là cách chúng ta cư xử cực đoan, phản ứng với mọi thứ theo tập quán mà chúng ta luôn có. Nếu hiểu được cách thức hoạt động của nghiệp, chúng ta sẽ thấy rằng chúng ta có khả năng thay đổi trải nghiệm trong tương lai của mình với những gì chúng ta làm hiện tại – và ở đây điều đó có nghĩa là rèn luyện tính kiên nhẫn khi cơn giận bùng phát.

8. Nó không thật: Sự trống rỗng

Mặc dù nhẫn có thể là liều thuốc giải độc trực tiếp, nhưng sự trống rỗng là liều thuốc giải độc mạnh nhất, không chỉ cho sự tức giận mà còn cho tất cả các vấn đề và khó khăn của chúng ta. Trên thực tế, chúng ta kiên nhẫn đến đâu không quan trọng, nếu chúng ta không hiểu được sự trống rỗng, các vấn đề sẽ tiếp tục ập đến với chúng ta như một cơn gió mùa ở Ấn Độ.

Nếu chúng ta dành một chút thời gian để phân tích tâm trí của mình khi chúng ta tức giận, chúng ta sẽ nhận thấy điều gì đó: cảm giác mạnh mẽ về cái “tôi”. “Tôi rất tức giận về những gì bạn đã nói với tôi. Tôi không thể tin được những gì anh ta đã làm với bạn tôi! Tôi chắc chắn đúng về điều này, và cô ấy chắc chắn sai! ” Tôi… tôi… tôi…

Khi tức giận, chúng ta có cơ hội hoàn hảo để phân tích cái “tôi” xuất hiện một cách cụ thể này. Nó không tồn tại! Chúng ta không nói rằng chúng ta không tồn tại hay không có gì quan trọng, nhưng rằng khi chúng ta cố gắng tìm ra cái “tôi” này – nó có ở trong tâm trí chúng ta không? cơ thể chúng ta? ở cả hai? – không có cách nào mà chúng ta có thể nói, “Vâng, nó đây!”

Điều này rất khó để mọi người hiểu được, nhưng thực tế là khi chúng ta bắt đầu phân tích thực tế, nó sẽ thay đổi hoàn toàn quan điểm của chúng ta. Chúng ta sẽ thấy rằng không bao giờ có bất cứ điều gì chúng ta có thể xác định để tức giận ngay từ đầu.

Tóm lại, không quan trọng là bao nhiêu lần chúng ta lặp lại “Tôi sẽ không tức giận” bằng lời nói; nếu không có nỗ lực thực sự, chúng ta sẽ không bao giờ đạt được sự yên tâm mà tất cả chúng ta hằng mong ước.

Những điểm trên không chỉ là lý thuyết suông – chúng là những phương pháp thực tế mà chúng ta có thể sử dụng để giải thoát khỏi sự thất vọng, tức giận và buồn bã. Có thực hành thì ai trong chúng ta cũng có thể làm được.

Source | Study Buddhism:

8 Buddhist Tips for Dealing with Anger

Matt Lindén

We live in an age where we’re told to express our anger, but Buddha would disagree. Acting out on anger makes it easier to do so again in the future, leading to a never-ending cycle. Buddha advises us to neither bottle up nor let our emotions overflow, but to analyze them and come to understand the faulty thinking behind anger.

Buddhists might talk about lovecompassion and tolerance a lot, but when even great masters like the Dalai Lama admit to getting angry sometimes, is there any hope for the rest of us? Science might say that feeling anger is totally normal, psychologists advise us to express our anger, and some religions might even have righteous anger. Buddhism, on the other hand, says that anger is always bad.

The 8th-century Buddhist scholar Shantideva described anger as the most extreme negative force, one with the capability of destroying the good we’ve worked so hard to create. Think about that. One moment of anger combined with access to a gun can completely change someone’s future from a life of freedom to a life behind bars. A more everyday example would be how anger can destroy friendship and trust that might have taken decades to build up. Ultimately, anger is more dangerous than all of the world’s bombs and guns and knives put together.

We know that anger is not a happy state of mind, but what can we do about it? Buddhism offers a range of simple methods to help us transform our minds. Be warned – there is no magic pill! Here are our top eight Buddhist tips to deal with anger:

1. That’s Life: Samsara

Buddha’s first teaching 2,500 years ago goes straight to the point: life is unsatisfactory. Guess what? Our lives will never be satisfactory.

We’re born, we die. In between there’ll be good times and bad times, and times we probably don’t even feel much at all: this never ending cycle is what Buddhism calls “samsara.” When we came into this world, no one said life would be nice and easy and non-stop fun, and that we’ll always have things go exactly as we want. When we understand our own situation in samsara, it enables us to understand everyone else’s too.

We’re all in this together. Being angry at situations, others, or ourselves is not going to make anything better. Other people say and do stuff we might not like because – yes – their lives are crap too.

This kind of thinking can radically transform our perspective. Even if each of us might seem to be the center of our own universe, that doesn’t mean that everything has to – or ever will – go exactly the way we want.

2. Be a Hero: Patience

Disturbing emotions are best overcome through their opponent; fighting fire with fire simply doesn’t work. Why? It’s impossible for our minds to hold two opposing emotions simultaneously. You can’t yell at someone and be patient with them at the same time – it just doesn’t work. Patience is often seen by many as a sign of weakness, where you let others walk all over you and get away with whatever they want. The reality, however, couldn’t be more different. When we’re frustrated, how easy is it to simply scream and shout? And just how difficult is it to stay calm and control our emotions? Following our feelings wherever they lead us does not make us heroes – it makes us weak. So next time you’re on the verge of screaming your head off, draw your sword of patience and cut the head off your own anger instead.

How? We could try breathing deeply – a direct antidote to the short, sharp breaths we take when we’re angry – if we notice ourselves becoming tense. We can count slowly to 100, to prevent ourselves from saying things we’ll regret later on. Or, if we’re in a direct confrontation, we might want to remove ourselves from the situation before it all goes downhill. Each situation is different, so you’ll need to use your brain to see which one works best for you.

3. Get Real: Analyze the Situation

When we’re angry, our rage appears to arrive as some sort of protector, like our best friend looking after our interests, helping us on the battlefield. This illusion allows us to think that being angry is justified. But if we look carefully, anger is not our friend, but our enemy.

Anger causes us stress, anguish, loss of sleep and appetite. If we continue being angry at someone, it creates a long-lasting impression on others. Let’s face it: who wants to hang around an angry person?

When we’re accused of something and feel that defensive knot start to tighten in our stomach, we should stop and think rationally. There are only two choices: either the accusation is true, or it’s false. If it’s true, then why should we be angry? If we want to be mature adults, we should admit it, learn from it, and move forward with our lives. If it’s not true, again why should we be angry? The person made a mistake – is that something we’ve never done in our lives?

4. See Your Mind: Meditation

Meditation and mindfulness practices can be extremely beneficial in combating anger. Many people might see meditation as a waste of time – why spend 20 minutes sitting on a cushion when we can be making the most of our day, right? Others think that meditation is a nice escape from real-life, where we can spend time away from the children/emails/husband/wife.

But meditation is so much more – it’s preparation for real-life. It’s no good if we meditate on compassion every morning, but as soon as we get to work, we shout at our employees and complain about our colleagues.

Meditation familiarizes our mind with positive thoughts – patiencelovecompassion – and it’s something that we can do anywhere, anytime. If we spend half an hour of our morning commute listening to our favorite tunes, the least we can do is spend ten minutes of that time generating thoughts of loving kindness for others – something that’s effective at reducing anger and making us into a person that others want to be around.

Matt Lindén

5. Bow Down: Learn from Your Enemy

Buddhism often teaches us to do precisely the opposite of what we’d normally do. When we’re angry with someone, our urge is get revenge. The result? We’re left just as, if not more, miserable than before. It seems counterintuitive, but doing the opposite gives the opposite result: the path to happiness.

It sounds crazy, but think about taking your object of anger as your teacher. If we want to become better – that is, more patient, more loving, kinder, happier people – then we need to practice. We all know that it takes time and effort to become a world-class football player or violinist, so why would it be any different with our mental exercises? If we’re always surrounded by people who do and agree with everything we want, we’ll never have any challenges.

In this way, the person we’re angry with becomes extremely precious, giving us the opportunity to really practice patience. This immediately stems the rising tide of angry feelings, because it changes our perspective from what they’ve done to us, to what they’re doing for us.

6. Remember Death: Impermanence

You’re going to die. I’m going to die. We’re all going to die. So when that person we just can’t stand does something that truly annoys us, stop and think: “When I’m on my deathbed, will I care?” The answer, unless we know that the person is really hell-bent on taking over and destroying the world, will probably be a resounding “no.” This little tip is so simple, yet helps ease many of life’s little annoyances.

We all know that we’re going to die, but it obviously isn’t something that we really know. Death is an abstract, far-away concept that happens to other people – the old, the sick, those involved in freak accidents. But that’s not reality. Young people die before old people, healthy people die before sick people, every single day.

When we focus on our definite future death (tomorrow? in a year? in 50 years?), a lot of the things that would normally set us off, literally, become nothing. It’s not that they won’t annoy us anymore, but that we’ll recognize there’s no point in wasting our precious time, breath or energy on them.

7. What Goes Around: Karma

People say, “What goes around, comes around,” or, “It’s his karma – he deserves what’s happening to him,” implying that people reap what they sow. This is not quite the Buddhist understanding of karma, which is much more complex and subtle. Still, while people seem quite happy to point out that others’ suffering is their karma, most are reticent to see that when they’re in a sticky situation themselves, it has also arisen from their karma.

Everything we experience – from the incredibly joyous moments to the depths of despair – arises from causes. These causes don’t simply fall out of nowhere onto our laps, but are created by ourselves. So, when we’re experiencing some awful situation, instead of letting anger take over, we can stop and think: where did this come from, and do I want to make it worse?

Karma is about how we behave compulsively, reacting to things in the same old way that we always have. If we understand how karma works, we’ll see that we have the ability to change our future experiences with what we do now – and here that means to practice patience when anger bites.

8. It’s Not Real: Emptiness

While patience might be the direct antidote, emptiness is the strongest antidote, not just to anger, but to all of our problems and difficulties. In fact, it doesn’t matter how patient we are, if we haven’t understood emptiness, or voidness, problems will continue to rain upon us like an Indian monsoon.

If we take a moment to analyze our minds when we’re angry, we’ll notice something: a strong sense of “me” or “I.” “I’m so angry about what you said to meI can’t believe what he did to my friend! I’m definitely right about this, and she’s definitely wrong!” Me, me, me.

When we’re angry, we’ve got the perfect chance to analyze this “I” that appears so concretely. It doesn’t exist! We’re not saying that we don’t exist or that nothing matters, but that when we try to find this “I” – is it in our mind? our body? in both? – there’s no way that we can say, “Yes, there it is!”

This one is difficult for people to comprehend, but the fact is that when we start to analyze reality, it radically changes our perspective. We’ll see there never was anything we can pinpoint to be angry about in the first place.

Summary

It doesn’t matter how many times we repeat “I won’t get angry”; without actual effort, we’ll never achieve the peace of mind we all wish for.

The above points aren’t just a nice list – they’re actual tools we can use to free ourselves from our frustration, anger and sadness. With practice, any of us can do it.

Chia sẻ bài vở từ trang Hội Đồng Hoằng Pháp và Thư Viện Phật Việt 18.04.22

Nam Mô Phật Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni

Kính bạch Chư Tôn Đức Tăng Ni
Kính thưa quý pháp hữu,
Chúng con/chúng em xin được mạn phép chia sẻ những bài mới của trang nhà Hội Đồng Hoằng Pháp và trang nhà Thư Viện Phật Việt. Đồng thời kính nhờ quý vị chuyển tiếp/chia sẻ cho đạo tràng hay thân hữu của mình.

Để Pháp Phật được lan truyền rộng như vết dầu loang, kính mong quý vị "Like" hai trang nhà này, chia sẻ cùng đạo tràng của mình, bạn bè hoặc người thân để FB tính logarithm chuyển tải Giáo lý Phật Đà một cách hiệu quả hơn.
https://www.facebook.com/hoangphap21
https://www.facebook.com/thuvienphatviet

Chúng con/chúng em xin dự định sẽ chia sẻ những bài khi thời gian cho phép, nếu không muốn nhận email này, thì cho chúng con/em hay để lấy ra khỏi email listing hoặc muốn thêm ai thì cũng xin cho hay.

Khi chia sẻ trên các trang nhà khác, xin hãy ghi nguồn xuất phát từ 2 trang nhà HĐHP và Phật Việt.

Từ trang nhà HỘI ĐỒNG HOẰNG PHÁP

1. HT Thích Đức Nhuận: Trao cho thời đại một nội dung Phật chất
https://hoangphap.org/ht-thich-duc-nhuan-trao-cho-thoi-dai-mot-noi-dung-phat-chat/

2. HT Thích Đỗng Tuyên: Vô biên pháp lạc
https://hoangphap.org/ht-thich-dong-tuyen-vo-bien-phap-lac/

3. Đại diện Hội Đồng Hoằng Pháp, GHPGVNTN Canada và Hội Thân Hữu Già Lam phúng viếng HT Thích Đỗng Tuyên
https://hoangphap.org/dai-dien-hoi-dong-hoang-phap-ghpgvntn-canada-va-hoi-than-huu-gia-lam-phung-vieng-ht-thich-dong-tuyen/

4. Báo Viên Giác số 248, tháng 4 năm 2022
https://hoangphap.org/bao-vien-giac-so-248-thang-4-nam-2022/

5. Nguyên Giác: Thiền Tỉnh Thức với Vô Ngã
https://hoangphap.org/nguyen-giac-thien-tinh-thuc-voi-vo-nga/

6. Thiền Tịnh Đạo Tràng trang nghiêm tổ chức Lễ tạ Ân Sư
https://hoangphap.org/thien-tinh-dao-trang-trang-nghiem-to-chuc-le-ta-an-su/

7. Thị Nghĩa Trần Trung Đạo: “Ngoại”
https://hoangphap.org/thi-nghia-tran-trung-dao-ngoai/

8. HT Thích Thái Hòa: Con đường thiền tuệ
https://hoangphap.org/ht-thich-thai-hoa-con-duong-thien-tue/

9. HT Thích Minh Châu: Khái niệm về Abhidhamma
https://hoangphap.org/ht-thich-minh-chau-khai-niem-ve-abhidhamma/

10. Đạo tràng Mai Thôn quốc tế: Tâm thư kêu gọi Hòa bình
https://hoangphap.org/dao-trang-mai-thon-quoc-te-tam-thu-keu-goi-hoa-binh/

11. HT Thích Nguyên Siêu: Hòa thượng Thích Trí Thủ, dáng Từ trên đồi Trại Thủy
https://hoangphap.org/ht-thich-nguyen-sieu-hoa-thuong-thich-tri-thu-dang-tu-tren-doi-trai-thuy/

12. Thích Nhuận Châu: Pythagore và Thuyết Luân hồi
https://hoangphap.org/thich-nhuan-chau-pythagore-va-thuyet-luan-hoi/

13. Nguyệt san Chánh Pháp số 125 | tháng 04.2022
https://hoangphap.org/nguyet-san-chanh-phap-so-125-thang-04-2022/

14. Matsubara Taidoo | HT Thích Như Điển dịch Việt: Thiền Lâm Tế Nhật Bản
https://hoangphap.org/matsubara-taidoo-thich-nhu-dien-dich-viet-thien-lam-te-nhat-ban/

15. Ven. Prof. Le Manh That: Buddhist Contribution to Good Governance and Development in Vietnam
https://hoangphap.org/ven-prof-le-manh-that-buddhist-contribution-to-good-governance-and-development-in-vietnam/

Xin đọc thêm phần ngoại văn, Tiếng Anh ở đây.
https://hoangphap.org/category/danh-muc-khac/ngoai-van/

Từ trang nhà Thư Viện Phật Việt

1. HT Thích Thái Hòa: Từ Quy y đến Quy y nhất thừa
https://thuvienphatviet.com/ht-thich-thai-hoa-tu-quy-y-den-quy-y-nhat-thua/

2. Thích Giải Nghiêm: Tìm hiểu sự hình thành và phát triển thiền phái Lâm Tế Chúc Thánh tại Quảng Nam
https://thuvienphatviet.com/thich-giai-nghiem-tim-hieu-su-hinh-thanh-va-phat-trien-thien-phai-lam-te-chuc-thanh-tai-quang-nam/

3. HT Thích Như Điển: Sám hối
https://thuvienphatviet.com/ht-thich-nhu-dien-sam-hoi/

4. Diệu Liên Lý Thu Linh dịch: Nương trú Tam bảo – Một tình cảm yêu thương
https://thuvienphatviet.com/dieu-lien-ly-thu-linh-dich-nuong-tru-tam-bao-mot-tinh-cam-yeu-thuong/

5. Thích Đức Thắng: Tứ thiền
https://thuvienphatviet.com/thich-duc-thang-tu-thien/

6. Phạm Công Thiện: Hố thẳm và Phật giáo
https://thuvienphatviet.com/pham-cong-thien-ho-tham-va-phat-giao/

7. Gil Fronsdal | Tâm Thường Định dịch Việt: Giới thứ tư, không vọng ngữ: Bảo vệ hòa bình và an lạc
https://thuvienphatviet.com/gil-fronsdal-tam-thuong-dinh-dich-viet-gioi-thu-tu-khong-vong-ngu-bao-ve-hoa-binh-va-an-lac/

8. Nguyễn Đăng Thục: Hùng Vương với ý thức quốc gia dân tộc
https://thuvienphatviet.com/nguyen-dang-thuc-hung-vuong-voi-y-thuc-quoc-gia-dan-toc/

9. Mời subscibe Thư Viện Phật Việt youtube channel
https://www.youtube.com/channel/UCEvZ20v7PJrS8Y2TKfAskUg

10. Đại hội bất thường GHPGVNTN tại tu viện Nguyên Thiều - năm 2003
https://www.youtube.com/watch?v=GT2l3q1vAto

11. Thư của Thượng tọa Thích Tuệ Sỹ gởi Tăng sinh Thừa Thiên - Huế (2003)
https://www.youtube.com/watch?v=5E98hw3ssS4

12. Mời nghe Thư Viện Phật Việt on SoundCloud
Trao cho thời đại một nội dung Phật chất
https://soundcloud.com/thuvienphatviet
13. Bhikkhu Bodhi | Tâm Quảng Nhuận lược dịch: Chiến tranh và Hòa bình: Quan điểm Phật giáo
https://thuvienphatviet.com/bhikkhu-bodhi-tam-quang-nhuan-luoc-dich-chien-tranh-va-hoa-binh-quan-diem-phat-giao/
14. Tuệ Sỹ: Ấn tượng khoảnh khắc
https://thuvienphatviet.com/tue-sy-an-tuong-khoanh-khac/
15. Lê Mạnh Thát: Nghiên cứu tình trạng Phật Giáo Việt Nam trong giai đoạn chống xâm lăng
https://thuvienphatviet.com/le-manh-that-nghien-cuu-tinh-trang-phat-giao-viet-nam-trong-giai-doan-chong-xam-lang/

16. Tâm Thuần: Lịch sử và tình hình tiếp nhận thơ Tuệ Sỹ
https://thuvienphatviet.com/tam-thuan-lich-su-va-tinh-hinh-tiep-nhan-tho-tue-sy/

Nam Mô Hoan Hỷ Tạng Bồ Tát
Tâm Thường Định

Friday, April 15, 2022

Chân Văn - Đỗ Quý Toàn: CHÚ GÀ CON GIỮ CHÁNH NIỆM

 

Bản tiếng Anh mua ở đây, trên Amazon.

Bản tiếng song ngữ, Lotus Media đang chuẩn bị ra mắt.


CHÚ GÀ CON GIỮ CHÁNH NIỆM

Chân Văn


Cuốn sách nhỏ này có thể áp dụng được. Trẻ em có khả năng tập sống trong chánh niệm một cách tự nhiên, dễ dàng. Tôi đã thấy và đã học, từ một cháu bé.

Hồi ba, bốn tuổi, cháu Anica thường được gửi ông bà ngoại nhiều lần, có khi ở lâu mấy tháng. Buổi tối bà ngoại ngồi thiền, cháu hỏi bà làm gì, sao không chơi với cháu. Bà nói bà ngồi thở, tốt lắm. Bà rủ cháu cùng ngồi. Cháu vì thương bà nên đồng ý ngồi xuống, được mấy lần.

Khi cháu 6, 7 tuổi, ở xa ông bà đã mấy năm, một hôm mẹ cháu điện thoại kể ông bà nghe một bài cháu viết trong lớp. Cô giáo bảo các học sinh hãy kể lại về nơi nào mình thích nhất. Anica kể ở nhà ông bà. Cháu nhắc đến chuyện buổi tối bà rủ ngồi thở, viết “… có thể nói là chán lắm, nhưng cũng tốt. Vì bây giờ mỗi khi tôi bực tức (upset) chuyện gì, tôi thở một hơi từ từ, thấy hết upset.”

Cháu Anica theo bố mẹ qua sống ở Thái Lan lúc một tuổi. Nhà cháu ở trong khu Đại học Mahidol. Mỗi khi theo bố mẹ ra ngoài, cháu thấy các sinh viên đi tới góc đường thì đứng lại, ngưng trò chuyện, chắp tay vái pho tượng Phật trên ban thờ. Dân Thái Lan hay đặt bàn thờ Phật khắp nơi như vậy. Ngày ngày, Anica bắt chước vái theo. Cháu học được động từ “vái” trong tiếng Thái Lan.

Khi về thăm ông bà ở Mỹ, vào trong nhà thấy bàn thờ Phật cháu cũng dừng chân, chắp tay, vái. Ra vườn thấy pho tượng Quán Thế Âm, cháu cung kính vái. 

Một hôm hai ông cháu cùng ở vườn sau nhà, ông ngồi đọc sách, cháu tha thẩn với mấy món đồ chơi. Có lúc, ông ngoại ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách để tìm cháu, thấy cháu đang đứng trước một bông hoa. Cháu đứng nhìn hoa, im lặng, khoảng một phút đồng hồ, rồi bỗng dưng cháu chắp hai bàn tay lại, vái bông hoa, cung kính như vái Phật. 

Ông ngoại ngạc nhiên hỏi: “Anica, tại sao  con vái bông hoa?” Tôi nói tiếng Anh, trừ động từ “vái.” Cháu trả lời: “Vì nó đẹp quá!” (Because, it’s beautiful!)

Đứa cháu ba bốn tuổi đã dậy ông một bài học. Nhìn một bông hoa đẹp, nhìn chăm chú, nhìn toàn thể, nhìn bằng mắt, nhìn bằng cả tâm, thân. Cả thế giới chỉ còn bông hoa và người đứng ngắm hoa. Người và hoa thở chung một bầu không khí, trao đổi với nhau trong im lặng. Không biết cháu thấy bông hoa đẹp thế nào đến nỗi trong lòng nổi lên một niềm mến yêu, cung kính, biết ơn, cháu chắp tay vái.

Từ đó, mỗi khi nhìn một bông hoa tôi lại thực tập bài học của Anica. Khi thấy một cảnh chiều tà mặt trời đỏ ối, tôi chăm chú định thần ngắm nghía. Gặp một tảng đá đẹp, một gốc cây già, một búp lá xanh, tôi chiêm ngưỡng, rồi cúi đầu vái. Thế giới chung quanh thay đổi.

Các em nhỏ có thể thực tập theo cuốn sách này của Bạch Xuân Khang và Bạch Xuân Phẻ. Tập thở chậm và đều. Dễ lắm. Tập khi ăn thì biết đang ăn gì, ăn thế nào, cảm thấy miệng mình tiếp xúc với từng miếng thức ăn. Khi đi, biết chân mình bước thế nào, mỗi hơi thở mình đi mấy bước. Như thế gọi là có chánh niệm. Khi trong lòng nổi lên một niềm vui hay một nỗi bực bội, bỗng nhiên mình nhận ra: Ah! Mình đang vui! Ah! Mình đang giận! Đó cũng là có chánh niệm.

Bất cứ người theo tôn giáo nào hay không có tôn giáo đều có thể thực tập chánh niệm. Sống chánh niệm quen dần dần, sẽ thấy mình sống bình an, hạnh phúc hơn. 

Xin mời quý vị thử đọc cuốn sách nhỏ này, đọc từ từ, từng dòng, từng chữ. Đọc một trang rồi gấp sách lại, thở một hơi dài chậm và đều. 

Xin chép tặng quý vị và hai tác giả một bài thơ viết ở Làng Cây Phong, Québec, Canada, là nơi chúng tôi vẫn về thực tập sống chánh niệm. 



HÂN HOAN NHƯ MỚI THỞ LẦN ĐẦU


Ở trên núi rất nhiều không khí

Người tới đó tha hồ được thở

Hít vô hai lá phổi đã đời

Máu chảy nhộn nhịp tim hớn hở

*

Không khí rất tốt cho sức khỏe

Phải nói, không khí là nguồn vui

Dù người hăm bốn giờ bận rộn

Cũng nên thỉnh thoảng thở vài hơi

*

Vì không khí quý báu như thế

Cho nên mình phải thở đàng hoàng

Như khi người bịnh cần tẩm bổ

Phải đọc kỹ cách dùng thuốc thang

*

Trước hết người thở phải hít vào

Hít vào đầy đủ rồi thở ra

Hít vào, thở ra, bụng nghe ngóng 

Cẩn thận như hồi tập lái xe

*

Dù mình biết thở không khó lắm

Nhưng thở vô ý là phí phạm

Trái đất, cỏ cây và mặt trời

Giữ bầu khí quyển mấy tỷ năm

Không biết, dùng sai, thật rất uổng

*

Cho nên vừa thở vừa chăm chú

Thở ra xong rồi là hít vào

Mỗi bận về Làng, lòng rộn rã

Hân hoan như mới thở lần đầu


Đỗ Quý Toàn