Showing posts with label Bilingual. Show all posts
Showing posts with label Bilingual. Show all posts

Thursday, October 11, 2018

Bạch Xuân Phẻ: TÌNH ƠI - MẤY DẶM ĐỘC HÀNH

Giữa thiên nhiên hùng vĩ - Tâm người bổng dịu êm. Photo: BXK

Bạch Xuân Phẻ
TÌNH ƠI - MẤY DẶM ĐỘC HÀNH 
Chuyển ngữ - adaptation poétique byLưu Nguyễn Đạt 
AMOUR & ERRANCES

01.
Tinh mơ bóng hạc lẻ loi
Sương mềm cánh mỏng trăng soi giữa đồng
Nắng vàng giữa cõi phù không 

rêve d’amour à vol de grue solitaire
blanche d’aile au clair de lune
sur le reste du néant solaire


02.
Thu vàng hồ vắng mênh mông
Còn không dòng nước bến sông đợi chờ

l’automne jaunit le lac immense 
figé d’eau sur la berge d’attente


03.
Gần nhau mà vẫn xa nhau
Mộng gì ảo ảnh ngàn sau lệ tràn 
Ai ôm bao nỗi ngổn ngang 

nous voilà côtoyés mais à part
noyés d’illusions
et comblés de soucis


04.
Lá xanh rơi vội về đâu
Con chim đang hót giọt sầu nhân gian
Lệ tuôn ghềnh thác hai hàng

les feuiles encore vertes déjà se détachent
au cri d’oiseau vibrant de peine 
le long des larmes des ravins divisés


05. 
Nhìn hồ sâu tĩnh lặng
Bóng trăng gầy thanh tao
Ôm trăng mà chẳng đặng
Mộng nào càng hư hao

cherchant au tréfonds du lac 
la lune amincie de pâleur 
loin des accolades et des rêves fêlés


06.
Lòng đêm sâu và kín
Bóng vô thường đang loang
Đêm dài bao nhiêu mói
Nợ tình còn sắt son

la nuit profonde et secrète
s’épand d’ombre
et de langueur sans fin
mon cœur est scellé d’adoration


07.
Ôm cái bóng vô thường
Hờn để biết còn thương
Nước, mây, sóng hay gió
Yêu chi đến đoạn trường

retenir l’éphémère
ou s’apitoyer à peine ressentir
tout est changeant
aimer en instance

08. 
Hướng dương lay nhẹ ru tình
Nhân duyên mầu nhiệm bóng hình nhân gian
Gió lay hương toả nhẹ lan

bercer d’amour transcendental
au destin sacré d’union terrestre
parfum léger d’orchidée gracile


09.
Thân này tinh thể chẻ đôi
Trần gian mộng mị nước trôi theo dòng
Giác chơn bản thể mênh mông

corps et âme divisés
au séjour terrestre des rêves flottants
essence vitale d’immensité 


10.
Mưa tuôn nước đọng khắp lối đi
Hồng tím trong ta tuổi dậy thì
Bụi trần còn vướng thêm sầu mộng
Thành cát ngài vàng cũng thịnh suy

la pluie tombe partout ailleurs
colorant l’arc-en-ciel de jeunesse
la poussière des temps s’alourdit de soucis
forteresses et trônes s’érigent et s’abiment


11.
Áo cũ thơm mùi sữa
Ngập tràn mối tình xưa
Thương nhau cho lắm sao vừa
Em ơi, xin lỗi --
Dạ thưa mộng dài…
Ta còn có những ngày mai !

les vêtements usées gardent leur parfum
de lait et d’amours d’antan
adoration sans limites
appels et rêves sans fin
persistant dans l’avenir 


12.
Bàn tay lạnh
Thân nóng rang
Chạm nhau sinh tử
Muôn ngàn hợp tan.

les mains frigides
et le corps brûlant
côtoient la vie et la mort
en métamorphoses multiples


13.
Nắng lên trên cõi mênh mông
Tiếng như thác đổ sông dài ngân xa
Bạch hạc nhẹ cánh bay qua

le soleil s’élève au firmament
les chutes d’eau se déversent au loin
et les grues blanches légèrement s’envolent 


14.
Thiên nhiên là khúc ái ân
Tĩnh tâm lặng chiếu trong ngần tình ta

la nature s’harmonise d’amour
et de tranquilité dormante d’adulation


15.
Thu ngàn vàng lá nắng loang
Hạt sương lóng lánh vỡ toang vô thường

l’automne s’éparpille en feuilles jaunies
la rosée brillante s’éclate dans l’instant


16.
Gần Thầy, gần Phật tĩnh tâm
Trần gian thường định trúc lâm thanh bình.
Giác nghiêm trăng sáng lung linh.

tranquilité auprès des bonzes et du bouddha
paix au sommet boisé du temple sacré
lucidité au clair de lune

Poems by Bạch Xuân Phẻ 
Họa thi qua tiếng Pháp bởi Lưu Nguyễn Đạt
Chuyển ngữ - adaptation poétique by LNĐ
VIỆT THỨC 

Thursday, August 30, 2018

MƯA THUỶ TINH - CRYSTAL RAIN

 - CRISTAL DE PLUIE

 MƯA THUỶ TINH - CRYSTAL RAIN

 - CRISTAL DE PLUIE
Photo: Fuorisalone.it

MƯA THUỶ TINH 
             Thân tặng anh chị Quang Khuê

Ra về lại nhớ đến em
Trời nghiêng mưa đổ ướt mềm thân ai
Cung đàn thăng cõi bồng lai
Thon thon năm ngón tay dài lả lơi
Giọng trầm ấm nỗi chơi vơi
Giúp người lữ khách làm vơi nỗi sầu
Xa quê thương nhớ bấy lâu
Giọt mưa nặng hạt về đâu gió ngàn?
Thu Đông lặng lẽ sang ngang
Ươm mây kết lá xuân mang huy hoàng
Nắng hè dăm vạt đã loang
Trời nghiêng mưa đổ vỡ toang giọt sầu.

Sacramento November 16th, 2012.

Bạch X. Phẻ

CRYSTAL RAIN



As I am leaving, I already am missing you

Sky is pouring rain, and soaking one's frail body

Music flourishes and enhances a realm of paradise
A beauty of slender fingers dance as a rhythm of seduction


A melodious and solitary voice
 warms up the soul,
caressing words of nostalgia
Easing the loneliness of the wanderer and calming our exile pain
Faraway from the homeland, missing it for so long

Amongst the downpour of rain and tears in this ethereal wind, where do things go?

After Autumn, and then Winter quietly passed

A beautiful spring is rising with budded splendor
Sunlit already radiant the summer sunset' rays
Sky is pouring rain, breaking the cycle of nostalgia and sadness.



CRISTAL DE PLUIE

de retour pensant à toi
la pluie s’incline sur ton corps frêle
au son du violon vibrant au loin
quittant à peine tes doigts graciles

ces paroles caressantes de nostalgie
calment nos douleurs d’exil
à jamais loin de la terre maternelle
parmi les larmes d’averse au vent éthéré

après l’automne et l’hiver somnolent
le printemps s’érige de splendeur bourgeonnée
déjà le soleil rayonnant d’été
émiette nos peines en gouttelettes irisées

Luu Nguyen Dat
8-30-2018

Saturday, August 4, 2018

THANH TỊNH TÂM - Làm Sao Một Vị Tu Sĩ Phật Giáo Với Văn Bằng Tiến Sỹ Trong Tâm Lý Học Kết Hợp Triết Học Đông Phương và Tây Phương Để Tìm Sự Tĩnh Lặng của Nội Tâm

THANH TỊNH TÂM - Làm Sao Một Vị Tu Sĩ Phật Giáo Với Văn Bằng Tiến Sỹ Trong Tâm Lý Học Kết Hợp Triết Học Đông Phương và Tây Phương Để Tìm Sự Tĩnh Lặng của Nội Tâm

Không có gì lạ lắm cho sinh viên hậu đại học (cao học và tiến sỹ) về sự căng thẳng. Trong thực tế, một nghiên cứu năm 2012 của Đại học nổi tiếng Berkeley, California, cho thấy rằng 45% sinh viên hậu đại học báo cáo có một vấn đề khủng hoảng cảm xúc hoặc liên quan đến căng thẳng trong việc học. 

Mặc dù họ không thể làm cho những căng thẳng trong cuộc sống biến mất, họ có thể kiểm soát cách họ phản ứng với những cảm thọ đó như thế nào. Đối với Tiến sĩ Quyền Hồ (tức là Tu sĩ Thích Đạo Quảng), ra trường năm 2017, một Tăng sĩ Phật giáo đang sống ở Baton Rouge, Louisiana, người đỗ bằng tiến sĩ về Tâm lý học từ trường Đại học Walden, giải pháp có thể tìm được bằng sự sọi thấy vào nội tâm của mình. Năm 1994, sau khi định cự tại Hoa Kỳ từ một ngôi làng nhỏ tại Việt Nam, Thầy Thích Đạo Quảng đã và đang cống hiến cuộc đời của mình để giúp đỡ  người khác tìm thấy sự bình an và hạnh phúc thông qua Thiền chánh niệm.

"Thiền chánh niệm là một phương pháp giúp cá nhân ý thức về những suy nghĩ, cảm xúc, cảm thọ, và cảm giác vật lý của mình trong thời điểm hiện tại mà không phán xét và không có phản ứng liền," Thầy giải thích như vậy; Người cũng được học trò của mình gọi bằng "Thầy", có nghĩa là vị Thầy cố vấn tâm linh, Thầy nói tiếp, "Mọi người ai cũng đều có thể thực hành pháp môn chánh niệm này."

Thông qua các nghiên cứu của mình, Thầy Thích Đạo Quảng tìm cách đưa triết học Phương Đông và Phương Tây gặp gỡ trong hòa hợp và tương đồng. "Xã hội hiện đại khiến nhiều người khó có thể nhìn vào nội tâm chính họ", Thầy tâm sự. "Tôi tin rằng những người có cơ hội thực hành thiền chánh niệm có thể đạt được sự cân bằng giữa cuộc sống nội tâm và cuộc sống bên ngoài."

Sau khi hướng dẫn một nhóm bệnh nhân mà Thầy dùng thiền như là phương thức trị liệu tại một trung tâm cai nghiện ở địa phương, Thầy Thích Đạo Quảng có cảm hứng để tập trung luận án của mình về việc thực hành thiền chánh niệm cho những người nghiện ngập. "Họ càng thực hành và suy ngẫm về bản thân, họ càng thấy rằng giá trị cuộc sống của họ không phụ thuộc vào cảm xúc, cảm thọ và nhận thức của mình. Nó còn hơn thế nữa. Những người nghiện ngập tìm thấy ý nghĩa thực sự cuộc sống của chính họ bằng cách nhìn xa hơn những thách thức mà họ đã trải qua," Thầy giải thích.

"Dựa trên sự tự báo cáo của những người nghiện ngập, họ có được sự bình an trong tâm hồn, tự tin hơn, tự nhận thức và tự điều chỉnh chính mình. Đó là cải thiện kỹ năng đối phó của họ," Thầy nói tiếp. "Họ càng luyện tập càng nhiều, thì càng có lợi ích."

Thầy Thích Đạo Quảng hướng dẫn khoảng 60-75 người trong khoá thiền mỗi tuần tại Chùa Tam Bảo ở Baton Rouge, Thầy giúp họ đưa chánh niệm thành thói quen vào đời sống hằng ngày, và làm cho nó ngày càng đơn giản hơn.

Thầy nói rằng những khoảnh khắc bình thường trong mỗi ngày, chẳng hạn như lái xe hoặc ăn trưa, có thể là cơ hội để suy ngẫm và thực hành. "Tôi gọi đó là thiền định không chính thức, hay là chánh niệm thân mật," Thầy nói thêm. “Trong cuộc sống hàng ngày, khi bạn đang làm điều gì đó, hãy nhận thức được suy nghĩ, cảm xúc và cảm giác của bạn. Ví dụ, khi bạn đang ăn, chỉ tập trung vào thưởng thức những gì bạn đang ăn. Hãy đặt điện thoại di động của bạn xuống. Đặt sách của bạn qua một bên. Hãy tắt tivi đi. Chỉ cần hiện hữu với chính bản thân mình."   

Thầy sử dụng chánh niệm để đối phó với căng thẳng trong cuộc sống của chính mình. "Chúng ta phải học cách chấp nhận stress / căng thẳng ở mức độ hợp lý. Tôi không mong đợi là chúng ta hoàn toàn không có căng thẳng - điều đó không thực tế," Thầy nói.

Ví như khi viết luận án và bị cảm thấy choáng ngợp, Thầy tâm sự, "Tôi hít một hơi thật sâu, cười khẽ, và duy trì suy nghĩ tích cực, cho dù có khó khăn như thế nào đi nữa, tôi thầm nghĩ và tự nhắc mình, Tôi sẽ kết thúc nghiên cứu luận án này đúng thời điểm."

Nền tảng tu học và kinh nghiệm của Thầy Thích Đạo Quảng đã cho phép ông trở thành một nhà lãnh đạo tâm linh, nhà trị liệu và vị Thầy để giúp những người khác tìm thấy sự bình an, tĩnh lặng của Nội Tâm. "Tôi có cơ hội để đóng góp cho cộng đồng", Thầy nói. "Ở cấp độ cá nhân, tôi muốn thiết lập một con người gương mẫu cho các cháu của tôi, cũng như những thế hệ trẻ để họ đầu tư năng lượng và thời gian vào học vấn của mình. Nếu họ tập trung vào bản thân, họ có thể khám phá ra tiềm năng tuyệt vời nơi chính họ." 
Xuân Nhị / Bodhi - Bồ Đề Media lược dịch. Nguồn: Đọc thêm tại https://www.waldenu.edu/connect/newsroom/publications/articles/2018/02-spotlight-calming-the-mind#iYrYbel21BWsMVK7.99

CALMING THE MIND - How a Buddhist monk with a PhD in Psychology combines Eastern and Western philosophies to find inner peace

Graduate students are no strangers to stress. In fact, a 2012 study by University of California, Berkeley researchers showed that 45% of graduate students reported having an emotional or stress-related problem in the past year.

Although students can’t make the stresses of life disappear, they can control how they react to them. For Dr. Quyen Ho ’17, a Buddhist monk living in Baton Rouge, Louisiana, who earned a PhD in Psychology from Walden, the solution may be found by looking inside. Since arriving in the U.S. from a small Vietnamese village in 1994, Ho has dedicated his life to helping others find peace and happiness through mindfulness meditation.

“Mindfulness meditation is a technique through which an individual becomes aware of his or her thoughts, feelings, emotions, and physical sensations in the moment without judgment and without reaction,” explains Ho, known to his students as “Thay,” which means spiritual teacher in Vietnamese. “Everyone can practice it.”

Through his studies, Ho seeks to bring Eastern and Western philosophies into harmony. “Modern society makes it very challenging for most people to look inward into themselves,” he says. “I believe people who have a chance to practice mindfulness meditation can achieve a balance between the inner life and outer life.”

After leading a meditation therapy group at a local substance abuse treatment center, Ho was inspired to focus his dissertation on the practice of mindfulness meditation by substance-dependent individuals. “The more they practice and reflect on themselves, the more they see that the value of their lives does not depend on their feelings, emotions, and perceptions. It is more than that. They find the real meaning of their lives through looking beyond the challenges they have been experiencing,” he says.

“Based on their self-reported accounts, they gained more inner peace, self-confidence, self-awareness, and self-regulation. That’s improving their coping skills,” Ho continues. “The more they practice, the more they benefit.”

Ho leads groups of 60 to 75 people in meditation each week at the Baton Rouge Tam Bao Temple, but incorporating mindfulness into day-to-day routines can be much simpler.

He says that normal moments in each day, such as driving or eating lunch, can be opportunities for reflection. “I call it informal meditation, informal mindfulness,” Ho says. “In daily life, whenever you’re doing something, be aware of your thoughts, feelings, and sensations. For example, when you’re eating, just focus on enjoying what you eat. Put your cell phone away. Put your book away. Turn off the television. Just be with yourself.”

Ho uses mindfulness to cope with stresses in his own life, whether completing assignments on time as a student or dealing with unexpected duties as a monk. “We have to learn how to accept stress at a reasonable level. I don’t expect zero stress—that’s unrealistic,” he says.

But when thoughts of his dissertation made him feel overwhelmed, he says, “I would take a deep breath, smile, and maintain positive thinking despite how challenging it was, thinking, ‘I will finish this dissertation research at the right time.’”

His unique background has allowed him—as a spiritual leader, therapist, and teacher—to help others find inner peace. “I have the opportunity to contribute to the community,” Ho says. “On a personal level, I want to set a good example for my nephews and nieces as well as for the next generation to invest more energy and time into their education. If they focus on themselves, they may discover amazing potential.”

Nguồn: Read more at https://www.waldenu.edu/connect/newsroom/publications/articles/2018/02-spotlight-calming-the-mind#iYrYbel21BWsMVK7.99

Friday, August 3, 2018

ÐỔI CẢ THIÊN THU TIẾNG MẸ CƯỜI - I’d Trade Eternity (To Hear Your Laughter)

Lời dẫn: Sáng nay, vừa xuống máy bay và ra khỏi chiếc xe điện để đến nhận hành lý, chợt chứng kiến một cảnh tượng thân thương đến chạnh lòng. Có một người Mẹ Á Châu đón con về, Bà Mẹ nở nụ cười thật tươi và đầy xúc động, chạy tới ôm choàng đứa con trai của mình vào lòng. Chàng trai có chút e thẹn và không có phản ứng gì. Mặc kệ, Bà vẫn ôm choàng, vui vẻ và cười tươi như gặp được 'hủ vàng'. Tự nhiên, tôi xúc động và mắt đã hoe cay; và chợt nghĩ về 2 câu thơ của anh Đạo. 
"Ví mà tôi đổi thời gian được 
Ðổi cả thiên thu tiếng mẹ cười." 
Thôi thì, đăng lại đây để chia sẻ vậy. Hãy thương Mẹ mình nhiều hơn khi người còn sống. 
Love your mother more when she's still alive. 

ÐỔI CẢ THIÊN THU TIẾNG MẸ CƯỜI 

Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người 
Tiếng ai như tiếng lá thu rơi 
Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ
Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề
Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê 
Mười năm tóc mẹ màu tang trắng 
Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn 
Bên đời gió tạt với mưa tuôn 
Con đi góp lá nghìn phương lại 
Ðốt lửa cho đời tan khói sương

Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào 
Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao
Mẹ xa xôi quá làm sao vói 
Biết đến bao giờ trông thấy nhau

Ðừng khóc mẹ ơi hãy ráng chờ
Ngậm ngùi con sẽ giấu trong thơ 
Ðau thương con viết vào trong lá 
Hơi ấm con tìm trong giấc mơ

Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người 
Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi 
Ví mà tôi đổi thời gian được 
Ðổi cả thiên thu tiếng mẹ cười.

Trần Trung Đạo

I’d Trade Eternity (To Hear Your Laughter)

I pick the phone up, stunned to hear
A voice, like falling foliage in my ear.
Ten years, oh Mother, ten long years
How you I’ve missed through silent tears.

One day I left to not return—
A wild horse, chased from its old glen.
Your hair, ten years, to silver has turned
White as my mind when remembering then.

Do you still sit to sorrows knit
By howling winds and pouring rains?
From earth’s four corners leaves I’ll pitch
Into the fire to burn the pains.

Your voice sounds like it’s choked with tears;
Is this for real or just a dream?
You can’t be reached across the years,
When will we ever meet again?

Please wait for me, Mother, don’t cry.
Inside my poetry grief I’ll hide,
Upon the leaves this hurt I’ll scribe,
And in daydreams your warmth I’ll find.

I pick the phone up, stunned to hear
A voice, like falling foliage in my ear.
If I could trade Forever after,
I’d trade Eternity to hear your laughter.

-transl. by ianbui
2018.08

EXCHANGE AN ETERNITY FOR MOTHER’S SMILE OF BLISS
-- Vương Thanh VuongThanh's English translation


Picking up the phone, suddenly I become shocked
Whose voice at the other end, like the autumn leaves falling
Ten years it was, O Mother, ten long years,
I haven’t seen you, 
and can only wish for you… 
silently in my heart.

That day, I departed without a promise to return
Like the ancient wild horses leaving their forest home 
For ten long years, Mother’s hair, each day, becomes whiter
White like the winter in my heart when I think of her

Mother’s still weaving her scarf of sorrow,
On the sideline of Life that’s full of hail and snow 
I want to gather the leaves in ten thousand places
And make a fire to take the frostiness away

Mother’s voice near the point of sobbing 
Is it her voice or a voice in a dream
Mother’s so far away, I cannot be next to her
When will we ever again see each other?

Don’t cry, Mother, please try to wait
The deep sorrows of life: I will hide them in Poetry,
The pains in the heart: I will write them on the autumn leaves
And for Compassion’s warmth: I will seek it in a dream

Picking up the phone, I suddenly become shocked
The voice at the other end is sadder than the falling rain
If only the power to trade time I can wish
An eternity will be exchanged for Mother’s Smile of Bliss.

Trần Trung Ðạo


MY LIFE
FOR MY MOM'S LAUGHTER

Version translated by Poet THANH THANH


PICKING up the handset I was stunned with surprise:
Whose voice as light as falling leaves in cold skies?
Isn't it ten years, ten years and over, dear mother,
Just in silence to miss and long for one another?

I left without any promises or pledges that day:
The old wild horse from its forest-land went astray.
Ten years for Mom's hair to turn mourning white,
And mourning-like my soul also in such a plight.

You've still been sitting there weaving your pain
By an existence of slapping wind and beating rain.
I've set off to set up from all directions a pyre
In order to disperse the mist for life lighting a fire.

Your voice was broken off, you choked up, I found;
Mom's endearing words or mere in-reverie sound?
You are too far, how could I reach out for you?
And when could we meeting again look forward to ?

Do not cry, my dear mother, and continue to await.
All my grief I will hide in the rhymes I create.
Of all my sorrow I will write reams and reams,
And find your warmth my warmth in my dreams.

As I picked up the handset how astounded was I
To hear my mom's voice sadder than the rainy sky!
Should I be able to give up Man's time in hereafter,
I would offer mine to recover my mom's laughter.

                               THANH-THANH


Mille Automnes En Échange d'Un Rire De Ma Mère

( Traduit en francais par Nguyễn Đắc Khoa)


Combien je suis stupéfait au moment òu je décroche le téléphone!
A`qui est cette voix aussi légère qu'une chute des feuilles jaunes.
Il y a dix ans , dix ans et plus, n'est - ce pas Maman ?
Que nous avons vécu seulement dans l'angoisse et l'éloignement en silence.

Ce jour, sans faire aucune promesse je suis parti.
Le vieux cheval sauvage s'est égaré dans des montagnes et des prairies.
Dans dix ans, se sont tournés en un blanc de deuil tous tes cheveux.
En y pensant, je porte dans mon coeur ce deuil malheureux.

Tu t' assois toujours là-bas avec un coeur attristant
A` côté d'une vie où il fait du vent violent, la pluie battante .
Je vais ramasser les feuilles éparpillées à tous les vents
Pour faire un feu qui peut disperser toute la brume de cette existence.

J'ai trouvé que ta voix est étouffée par l' émotion.
Est -ce bien ta propre voix ou tout simplement celle en songe ?
Comment pouvais -je t' atteindre depuis que tu as été très loin de moi.
Je ne sais pas jusqu'a` quand nous pouvons nous voir.

Oh ! Maman , ne pleure plus et fais un effort pour attendre avec patience
Dans les vers que je fais je cacherai toutes nos peines.
Sur les feuilles de papier j'écrirai toutes nos douleurs
Et dans mes songes je trouverai notre chaleur.

En décrochant le téléphone je suis extrêmement surpris.
La voix de ma Mère est plus triste que le crépitement de la pluie.
Si jamais j'avais le pouvoir de changer le temps
Contre le rire de ma Mère j'échangerais tous les mille ans.

Nguyên Khoa Nguyễn Đắc Khoa

Bản dịch tiếng Pháp của Bác Sĩ Nguyễn Minh Tân:
Enternité D'automne En Échange D'un Rire De Ma Mere




x