Showing posts with label Bilingual. Show all posts
Showing posts with label Bilingual. Show all posts

Wednesday, September 9, 2020

NorCal sky and our environmental tragedy - Bầu trời Bắc Cali và thảm kịch môi trường


Bầu trời Bắc Cali và thảm kịch môi trường

Hãy chia sầu cùng tôi
Hoa; mặt trời còn đó
Khói bụi bay ngập trời
...
Thở sâu... buông thất vọng


NorCal sky and our environmental tragedy

please share the sorrow with me
the sun; the flower is still there
the smoke and ash are flying everywhere
...
take a deep breath and letting go of our disappointment.

Sacramento, the first week of September 2020.

Phe Bach

Thursday, August 20, 2020

Americans' Deaths - Những cái chết của người Mỹ


Americans' Deaths

Another weekend
Another 9.11
For the last 4 months
Went by

August 7th, 2020

Những cái chết của người Mỹ Lại một cuối tuần Thêm một đại nạn 9.11 Như thế, trong 4 tháng hơn Vẫn trôi qua
Ngày 7 tháng 8 năm 2020

Saturday, August 8, 2020

Năm Yếu Tố Hoàn Hảo - Five basics in practicing mindfulness

năm yếu tố hoàn hảo

Thiền sư Đạo Nguyên của thế kỷ thứ 13, vị tổ của dòng thiền Tào Động ở Nhật bản, có lần được một người học trò hỏi rằng, "Thầy sẽ làm gì nếu Thầy bị vướng vào một cuộc tranh cãi? Thầy có cố gắng để thắng cuộc tranh luận ấy không, hay là Thầy sẽ nhượng bộ, mặc dù biết rằng mình là đúng?" Thiền sư Đạo Nguyên đáp, "Ta không cần phải chọn một trong hai điều ấy. Chỉ cần ta không quan tâm và thiết tha đến nó nữa, thì tự nhiên sự tranh cãi sẽ mất đi năng lượng."
    Và tôi nghĩ chúng ta cũng có thể áp dụng lời khuyên ấy cho cái thái độ ganh đua, hơn thua của mình trên con đường thực tập: buông bỏ cái ý niệm rằng mình mới là “người hiểu biết nhiều”, là người "thực hành theo đúng nhất."
    Ta hãy thực tập với những gì đang xảy ra với chính
ta ngay trong giây phút này, với những cảm xúc nào đang có mặt, với những bất an, và ngay với cả những suy nghĩ vẩn vơ của ta. Nó có nghĩa là ta hãy thực tập với con người thật của mình, ngay nơi đây và trong giây phút này.
    Và năm điều sau đây có thể giúp chúng ta thực hiện được việc ấy:
1.     Giây phút hoàn hảo nhất để thực tập là ngay bây giờ - chứ không phải là ngày mai hay tuần tới, cũng không phải là khi nào ta bớt bận rộn hơn, có nhiều thì giờ hơn, nhưng phải là ngay lúc này. Trong giây phút này ta đâu có thiếu một yếu tố hay điều kiện nào để thực tập đâu? Pháp lúc nào cũng đang có mặt để ta học hỏi. Tất cả những "nhưng mà", "tại vì", “phải chi” trên cuộc đời này chỉ là những sự bào chữa, ngăn chận không cho ta gặp gỡ và tiếp xúc với những bài học, thực tại chung quanh mình.
2.     Nơi chốn hoàn hảo nhất để thực tập là chính ngay nơi mà ta đang có mặt - chứ không phải là trong một thiền viện nào ở Miến điện hay Nhật bản, cũng không phải ở một trung tâm tu học, hay khi ngồi trên tọa cụ của mình. Ta thì lúc nào cũng muốn so sánh và đổ thừa cho hoàn cảnh. Nhưng thay vì đòi hỏi một môi trường thuận tiện nào đó, bạn hãy thực tập ngay nơi này, nơi bạn đang đứng, đang đi, hay đang ngồi. Hãy bắt đầu bằng sự có mặt của mình ngay ở đây.
3.     Lời dạy hoàn hảo nhất là những gì đang có mặt ngay ở trước ta - Thiền sư Richard Baker Roshi có lần kể lại một giấc mơ của ông. Trong mơ ông thấy mình đang suy nghĩ cố tìm kiếm câu trả lời cho một vấn đề nào đó, và ngay lúc ấy chuông điện thoại reo. Ông làm ngơ không trả lời, và tiếp tục cố gắng tập trung tìm cho ra câu trả lời. Sau vài mươi tiếng chuông thì ông đành phải nhấc điện thoại lên, bên kia đầu dây có người nói cho ông biết lời giải đáp mà nảy giờ ông đang mải lo tìm kiếm. Cái có mặt ngay trước mắt, gần sát bên, mà ông cho rằng không cần thiết, lại chính là điều mà ông đang tìm kiếm.
4.     Vị thầy hoàn hảo nhất là người đang có mặt với ta - Vì đó là một mối tương quan có thật, chứ không phải là một sự so sánh, hơn thua hoặc suy đoán. Bạn biết không, chúng ta vẫn có thể học hỏi được rất nhiều từ những vị thầy, hay những người bạn, vẫn còn có những lầm lỗi.
5.     Người học trò hoàn hảo nhất chính là ta - Ta có hết tất cả trong ta những điều kiện và yếu tố cần thiết cho sự thực tập. Bạn là một người hoàn toàn có đầy đủ khả năng. Và khi bạn ý thức được điều này, bạn sẽ tìm thấy được những sự hỗ trợ cần thiết giúp cho sự thực tập của mình. Và đây là điều quan trọng nhất trong năm điều.
    Tuy vậy, đôi khi, biết nhìn lại mình với người khác cũng có thể mang lại cho ta ích lợi. Trên con đường tu tập, sẽ đến một lúc mà bạn nghĩ rằng mình đã sửa đổi hết những điều dễ dàng cần được sửa đổi, nhưng những vấn đề khó khăn thì vẫn chưa thể chuyển hóa được. Khi bạn có cảm tưởng như mình đã đi vào một ngã bí, không tiến thêm được nữa, và nhìn lại sự tu tập của mình thấy dường như không còn tiến bộ nữa. Lúc ấy bạn có thể khơi lại niềm tin bằng cách quan sát những người bạn cùng đi trên con đường tu học với mình. Bạn sẽ nhận thấy rằng, thật ra là tất cả chúng ta cũng vẫn đang tiến bước đều đặn, một cách chậm rãi và kín đáo.
    Khi ta càng nhìn thấy được những người khác trong ta bao nhiêu, thì ta lại càng có thể dùng những gì có mặt, và đang xảy ra chung quanh, để tự hiểu được mình rõ hơn. Và khi ta càng chuyển hóa được mình bao nhiêu, thì ta lại càng có thể trở thành một nhân tố để chuyển hóa người chung quanh. Tất cả đều có những liên hệ rất mật thiết với nhau vì ta rộng lớn hơn mình nghĩ.
Giác ngộ là một sự cố gắng
nhưng không hề có chút tham muốn
Mặt nước trong xanh đến tận đáy hồ
một con cá bơi lội, thong dong như cá
Bầu trời trong xanh thênh thang vô cùng tận
một con chim bay ngang, tự tại như chim
−  Đạo Nguyên
 Nguyễn Duy Nhiên


Five basics in practicing mindfulness





  In practicing mindfulness, we should focus on the things that are happening right at this moment - with our feelings and even all of those anxieties.  Real practice involves practicing with our whole being, right here and now.


Below are five helpful basics:
1.  The most perfect time to practice is right now - not tomorrow or next week, or when we are less occupied; it is right now. There are plenty of opportunities at this present moment. The instructions to practice are always available. All the talks of "but," "because" are only excuses; they discourage us to get in touch with the presence.

2.  The most perfect place to practice is right where we are - not at a meditation center in Burma, Thailand, or Japan; not at a Buddhist center, or when we sit on our cushions. We tend to compare the resources of this place to those at another. However, instead of wishing or searching, we should practice right here - where we are standing, walking, or sitting.

3.  The most perfect teaching is that which is present in front of us. Zen Master Richard Baker Roshi once told about his dream. In the dream he saw himself trying to find an answer for a problem, and right then the phone rang. He ignored it and continued to focus on what he had been doing. Until the phone rang to the 30th time, he picked it up. The person on the other line told him the answer for which he had been searching.
A lot of time we disregard the thing in front of us, but it turns out to be the very thing for which we are looking.

4.  The most perfect teacher is the one who is present with us. This is a true relationship, not a comparison or competition. We can learn a lot from our teachers, or our friends who still make mistakes.

5.  The most perfect student is ourselves. We have all the necessary resources and factors to practice. You are a capable person. And once you are aware of it, you will find the supports for your practice. This is the most important one in five.
Our lives are always interrelated - to each other and to all those surrounding us. And the things necessary for our practice are always present right here, at this moment. We are actually bigger than we think.

The realization that is neither absolute nor relative
penetrates without intent.
Clear water soaks into the earth;
the fish swims like a fish.
The sky is vast and penetrates the heavens;
the bird flies like a bird.

           Dogen


Nguyễn Duy Nhiên

PHIÊU BỒNG - ADVENTURE

Lều ngủ của chúng tôi ở base camp của Mt. Whitney. Photo: BXK

PHIÊU BỒNG

Tối qua ngủ ở lều xanh, 
Thấy đời trơ trọi tưởng mình thanh cao
Thì ra vẫn cõi lao đao.... phiêu bồng

August 6th, 2020


ADVENTURE 

Last night, we slept in that green tent,
Seeing life as barren, deserted, raw, 
                   and I thought I was all of that
It turned out life is a realm of struggle, labor... 
                      and yet adventurous!

@PheBach

Friday, July 31, 2020

WHY WE ARE HERE - VÌ SAO TA Ở CHỐN NÀY

Một ngày tu học tại đơn vị Kim Quang - Photo: BXK

WHY WE ARE HERE

An environment of non-harming, silence, and solitude
Always at ease and peaceful,
friendly and loving
without hostility, only nobility.
All come to practice with gentleness and relaxation,
cultivating loving-kindness, compassion, joy, and equanimity.
With hope, we continually engage in the practice
to change ourselves, others, communities, and societies.

Phe Bach


VÌ SAO TA Ở CHỐN NÀY

Một môi trường hoà-ái, im lặng, và cô đơn tĩnh mịch
Luôn thoải mái và yên bình
Thân thiện và yêu thương
Không có sự thù địch, chỉ có sự trân quý như Phật tánh
Tất cả đến đây để thực hành bằng sự dịu dàng và thư giãn
Trồng thêm yêu thương, nhân ái, từ bi, niềm vui và thanh thản
Với hy vọng tiếp tục dấn thân vào cuộc đời Thực hành
Thay đổi 
Bản thân, gia đình, cộng đồng và xã hội.


Thursday, July 23, 2020

A SONG OF COMPASSION AND COURAGE


A SONG OF COMPASSION AND COURAGE

In Honoring the Most Venerable Thich Quang Do

The Most Venerable Thich Quang Do is the amongst the supreme leaders
Of the most venerable monks in Vietnamese Buddhism in modern times.
He chooses compassion over the vicious evil world
Bringing wisdom to transform hatred, greed, ignorance, and attachment
He is often alone in spite of the time
Bringing love and transformation over ignorance and the communist government
Bringing the teachings of the Buddha to sow all over places and beings
He makes the vows and commitments of a Bodhisattva
In the name of Bodhisattva, he has leisurely escaped the Circle of Depression
He also brings Mahayana thoughts into everyday life.
For the homeland, the nation, and the miraculous Dharma
He is sometimes, as a Lion roars gallantly
He explicitly claimed and fought for the right to freedom of life
of the Unified Buddhist Church of Vietnam and the human right in Vietnam.
Now the body has returned to the ground
His great mind and heart still linger over thousands of lives!
Thầy left as a crane peacefully flying across the sky
Leisurely over the hills of life and death.

Paying the homage of the Most Venerable Quảng Độ
Respectfully yours

Phe Bach
Hãy đọc tiếng Việt ở đây: Bản Bi-Hùng

Monday, June 29, 2020

Hãy gọi đúng tên tôi - Please Call Me By My True Names

Hãy gọi đúng tên tôi

thơ Nhất Hạnh



Hãy gọi đúng tên tôi

Đừng bảo ngày mai tôi đã ra đi
Bởi vì chính hôm nay tôi vẫn còn đang tới
Hãy ngắm tôi thoát hình trong từng phút từng giây
Làm đọt lá trên cành xuân
Làm con chim non cánh mềm chiêm chiếp
vui mừng trong tổ mới
Làm con sâu xanh trên cuống hoa hồng
Làm gân viên ngọc trắng tượng hình trong lòng đá.
Tôi còn tới để khóc để cười
Để ước mong để lo sợ
Sự xuất nhập của tôi là hơi thở
Nhịp sinh diệt của tôi cũng là tiếng đập một lần
của hàng triệu trái tim.
Tôi là con phù du thoát hình trên mặt nước
Và là con chim sơn ca mùa xuân về trên sông đón bắt phù du
Tôi là con ếch bơi trong hồ thu
Và cũng là con rắn nước trườn đi
Tìm cách nuôi thân bằng thân ếch nhái
Tôi là em bé nghèo Ouganda, bao nhiêu xương sườn đều lộ ra,
hai bàn chân bằng hai ống sậy
Tôi cũng là người chế tạo bom đạn
Để cung cấp kịp thời cho các dân tộc Á phi.
Tôi là em bé mười hai
Bị làm nhục nhảy xuống biển sâu
Tôi cũng là người hải tặc sinh ra với một trái tim
chưa biết nhìn biết cảm
Tôi là người đảng viên cao cấp, cầm quyền sinh sát trong tay
Và cũng là kẻ bị coi là có nợ máu nhân dân đang chết dần mòn
trong trại tập trung cải tạo
Nỗi vui của tôi thanh thoát như trời Xuân,
ấm áp cỏ hoa muôn lối
Niềm đau của tôi đọng thành nước mắt,
ngập về bốn đại dương sâu.
Hãy nhớ gọi đúng tên tôi
Cho tôi được nghe một lần tất cả những tiếng
tôi khóc tôi cười
Cho tôi thấy được nỗi đau và niềm vui là một
Hãy nhớ gọi đúng tên tôi
Cho tôi giật mình tỉnh thức
Và để cho cánh cửa lòng tôi để ngỏ
Cánh cửa Xót Thương.

Please Call Me By My True Names
By Thich Nhat Hanh

Don’t say that I will depart tomorrow— even today I am still arriving.

Look deeply: every second I am arriving to be a bud on a Spring branch, to be a tiny bird, with still-fragile wings, learning to sing in my new nest, to be a caterpillar in the heart of a flower, to be a jewel hiding itself in a stone.

I still arrive, in order to laugh and to cry, to fear and to hope. The rhythm of my heart is the birth and death of all that is alive.

I am a mayfly metamorphosing on the surface of the river. And I am the bird that swoops down to swallow the mayfly.

I am a frog swimming happily in the clear water of a pond. And I am the grass-snake that silently feeds itself on the frog.

I am the child in Uganda, all skin and bones, my legs as thin as bamboo sticks. And I am the arms merchant, selling deadly weapons to Uganda.

I am the twelve-year-old girl, refugee on a small boat, who throws herself into the ocean after being raped by a sea pirate.

And I am also the pirate, my heart not yet capable of seeing and loving.

I am a member of the politburo, with plenty of power in my hands. And I am the man who has to pay his “debt of blood” to my people dying slowly in a forced-labor camp.

My joy is like Spring, so warm it makes flowers bloom all over the Earth. My pain is like a river of tears, so vast it fills the four oceans.

Please call me by my true names, so I can hear all my cries and laughter at once, so I can see that my joy and pain are one.

Please call me by my true names, so I can wake up and the door of my heart could be left open, the door of compassion.

PDF of this issue

To request permission to reprint this article, either online or in print, contact the Mindfulness Bell at editor@mindfulnessbell.org.

https://www.mindfulnessbell.org/archive/2015/06/poem-please-call-me-by-my-true-names

Tuesday, June 2, 2020

Just Breathe - Thở Đi Con


Just Breathe 

i can’t breathe
said George Floyd
the knee of four hundred years of racism
on his neck

i can’t breathe
said the woman with fear
in her eyes
her lungs attacked by coronavirus
as she was put onto the ventilator

i can’t breathe
said the nurse, exhausted
after a long shift
sweating under a hot surgical mask
and foggy goggles

i can’t breathe
said the young man
poisoned by a toxic drug supply
and generations of trauma and loss

i can’t breathe
said the one hundred thousand
dead americans
a nation
and a world
in mourning

i can’t breathe
said cities choked in smoke
from a planet on fire

breathe my dear
said the buddha of our time
reminding us of the way
to love and healing and transformation

breathe my dear
said the beloved community
grieving
and waking up together

breathe my dear
said mother earth
and let my oceans, mountains,
and forests embrace you

right now
when it seems so hard just to breathe

right now
just breathe

- dzung vo
May 29, 2020


Thở Đi Con

tôi không thở được
George Floyd hổn hển
đầu gối của bốn trăm năm 
kỳ thị
đè trên cổ anh ta

tôi không thở được
người phụ nữ thì thào
sợ hãi trong đôi mắt
hai lá phổi bị vi rút corona tấn công
khi cô được đặt vào máy trợ hô hấp

tôi không thở được
người y tá khẽ nhẹ vì kiệt sức
sau một ca làm thật dài mệt mỏi
dưới chiếc mặt nạ phẫu thuật ẩm nóng, bao giọt mồ hôi
và kính 
bảo hộ mờ mịt

tôi không thở được
chàng trai nói
bị nhiễm độc bởi những nguồn cung cấp thuốc men độc hại
và các thế hệ chấn thương, khổ đau và mất mát

tôi không thở được
một trăm ngàn người 
chết trên đất Mỹ đã nói 
một quốc gia
và một thế giới
trong tang thương phiền muộn

tôi không thở được
những thành phố 
nghẹt khói nghẹn ngào 
trên một trái đất trong biển lửa

Hãy thở đi con,
Đức Phật của thời 
hiện đại nhắc nhở chúng ta
có một con đường 
dẫn đến
yêu thương, chữa lành và chuyển hoá

Hãy thở đi 
con,
những cộng đồng thân yêu
trong đau đớn kêu gọi
hãy cùng nhau
 tỉnh thức


Hãy thở đi 
con,
đất mẹ đang thì thào
hãy để đại dương, sông núi,
và rừng 
già của chúng ta ôm ấp các con

ngay bây giờ dường như rất khó thở

ngay bây giờ
chỉ cần thở

- võ xuân dzũng
29 tháng 5 năm 2020

Translated by Phe Bach
Edited by Ngoc Do

Thở Đi Con

Tôi không thể thở,
   George Floyd thều thào
    Bởi bị đè trên cổ bằng sức nặng
    hằng sâu từ bốn trăm năm
    phân biệt màu da, chủng tộc

Tôi không thể thở,
    Người phụ nữ khều khào,
    Qua ánh mắt ngập tràn sợ hãi.
    Phổi của nàng đã bị vi rút tấn công.
Và mạng sống đang phụ thuộc vào máy thở

Tôi không thể thở
    Người y tá nghẹn ngào, thổn thức
    Sau chuỗi ngày dài, làm việc đến tàn hơi.
    Dưới sức nóng của mặt nạ và kính mờ   
      bảo hộ.

Tôi không thể thở,
     Chàng trai trẻ bị nhiễm độc
     bởi nguồn cung ứng thuốc men độc hại.
     Đã làm chàng bại hoại, xót xa.

Tôi không thể thở,
     Hơn một trăm ngàn người Mỹ đã tử vong
     Cả quốc gia và thế giới đang thành tâm
         tưởng niệm.

Tôi không thể thở,
     Những thành phố ngập tràn khói bụi
     Từ một hành tinh đang nóng chảy đêm
           ngày.

Hãy thở đi, những người con yêu dấu!
     Đức Phật hiền nhắc nhở chúng ta
     Tình thương sẽ chuyển hoá và chữa lành
          tất cả.

Hãy thở đi, người anh em yêu dấu!
      Cả cộng đồng hãy rũ bỏ buồn đau.
      Và tất cả hãy cùng nhau tỉnh dậy.

Hãy thở đi hỡi bạn thân yêu dấu!
       Đất Mẹ thì thầm nhắn nhủ chúng ta.
       Hãy để biển xanh, núi thiên và rừng thẳm
       Vỗ về ta qua hết đoạn trường này.

Giờ đây,
Bạn cứ thở đi.

Hãy thở đi,
Dù khó nhọc...
Bạn ơi,  thở!

Translated by Phe Bach
Edited by Phuong Bach

Saturday, May 30, 2020

Kính thưa Ba, Mẹ, Cô, Chú, Bác, Cậu, Dì, Dượng: Sinh mạng của người Da đen cũng đáng trân trọng đối với chúng ta


Kính thưa Ba, Mẹ, Cô, Chú, Bác, Cậu, Dì, Dượng: 

Sinh mạng của người Da đen cũng đáng trân trọng đối với chúng ta

Đây là phiên bản tiếng Việt của một lá thư tạo nên nhờ công trình của Những Lá Thư Cho Dân Mạng Người Da Đen, một dự án đang thực hiện cho những ai muốn sáng tạo và chuyên dịch các nguồn lực về cảm tính kỳ thị người Da đen cho cộng đồng của họ để giúp sự đoàn kết với #BlackLivesMatter (Sinh mạng của người Da đen cũng đáng trân trọng). Lá thư này đã được viết ra và dịch lại từ một hợp tác của mấy trăm người để có thề bày tỏ được một đàm thoại thật thà và kính mến với ba mẹ, ông bà của họ, về một vấn đề cực kỳ quan trọng đối với họ.



Thưa Ông Bà, Ba Mẹ, Cô, Chú, Bác, Cậu, Dì, Dượng:

Chúng ta cần phải ngồi xuống chia sẻ về vấn đề này.
Ông, bà, ba, mẹ có lẽ không sinh ra và lớn lên cùng những người Da đen, nhưng con thì có. Họ đã trở thành một phần quan trọng trong cuộc sống của con: đó là những người bạn đồng hành, cùng lớp, cùng nhóm, cùng chỗ ở, và là gia đình của con. Hôm nay, con thật sự lo sợ cho họ.
Chỉ trong năm 2016 này, cảnh sát Mỹ đã giết hơn 500 người. Trong số này, 25% là người Da đen, nhưng trong tổng dân số của nước Mỹ, chỉ có 13% là người Da đen. Đầu tuần này, ở tiểu bang Louisiana, hai nhân viên cảnh sát Da trắng đã giết một người đàn ông Da đen tên là Alton Sterling khi ông đang bán dạo CDs trên đường. Ngay ngày hôm sau, ở Minnesota, trong một cuộc kiểm tra giao thông thường ngày, một cảnh sát viên đã bắn chết một người đàn ông Da đen mang tên Philando Castile ngay trong xe và trước mặt cô bạn gái của ông cùng đứa con gái bốn tuổi của chị ấy. Có quá nhiều trường hợp cảnh sát đã không phải nhận chịu một hậu quả nào cho những vụ giết người này.
Đây là thực tế khủng khiếp mà vài người bạn thân nhất của con phải trải qua mỗi ngày.
Ngay cả khi chúng mình nghe về những sự nguy hiểm mà người Mỹ Da đen phải đối mặt, đôi lúc theo bản năng chúng ta chỉ chú tâm đến những điểm khác nhau giữa mình và họ. Thậm chí lơ đi hay xoá bỏ sự hiện diện của những người Á châu Da đen trong chính gia đình và cộng đồng của mình. Thay vì đồng cảm với họ, mình giữ xa cách và khinh miệt. Khi cảnh sát bắn những người Da đen, mình thường cho rằng lỗi thuộc về nạn nhân vì qua truyền thông thấy quá nhiều hình ảnh những người Da đen là côn đồ, là tội phạm. Sau cùng, chúng ta còn có thể tự nhủ, nếu mình đã đến được Hoa Kỳ với hai bàn tay trắng và gầy dựng được một cuộc sống tốt lành cho bản thân dù cũng bị kỳ thị, vậy tại sao họ không thể làm được?
Con muốn chia sẻ với gia đình cách nhìn của con về tình trạng này.
Đúng là chúng ta cũng có lúc bị kỳ thị vì là người gốc Á ở nước này. Đôi khi người ta có thô lỗ với chúng ta vì cách nói, hoặc không cho chúng ta lên chức vì họ không cho là mình có “tố chất lãnh đạo”. Một số người châu Á còn bị coi là thành phần khủng bố. Nhưng hầu hết, không ai coi mình là tội phạm nguy hiểm khi chúng ta ra đường.
Nhưng sự việc không chỉ đơn giản như vậy đối với những người bạn Da đen của chúng ta. Nhiều người trong cộng đồng họ đã bị trói buộc, bắt ép sang Mỹ làm nô lệ. Suốt nhiều thế kỷ, cộng đồng họ, gia đình, thân thể, và hình hài của họ phải trải qua bao giằng xé vì lợi nhuận của người khác. Ngay cả sau thời nô lệ, họ phải tự gây dựng lại cuộc sống bằng hai bàn tay trắng mà không nhận được bất kì trợ giúp nào của định chế xã hội — họ không có quyền bầu cử, không quyền sở hữu nhà cửa, và liên tục chịu sự đe doạ vũ lực tới tận ngày hôm nay.
Trong cuộc đấu tranh đòi công bằng, những nhà hoạt động xã hội và chính trị của người Da đen đã dẫn dắt nhiều phong trào vì lợi ích không chỉ riêng cho họ, mà cũng là cho chúng ta. Họ bị đánh đập, bị tù đày, và bị giết hại vì họ đã đấu tranh cho quyền lợi mà người Mỹ gốc Á được hưởng ngày hôm nay. Chúng ta mang ơn họ rất nhiều và cần phải đền đáp. Hãy cùng tiếp tay người Mỹ Da Đen chống lại một hệ thống bất công đang muốn chính chúng ta tranh chấp chống lại nhau.
Khi một người đang đi bộ về nhà bị bắn chết bởi tay của một người đã tuyên thệ bảo vệ hòa bình — mặc dù người cảnh sát ấy có tên là Liang — đó vẫn là một hành động bạo hành cho tất cả chúng ta, và tấn công vào ước vọng chung cho công bằng, bác ái và bình đẳng trước pháp luật.
Lịch sử Việt là tranh đấu sử. Người Việt Nam không xa lạ gì với công cuộc kháng chiến chống xâm lược Trung Hoa và thực dân Pháp. Hiện nay, công cuộc đấu tranh chống độc tài cộng sản vẫn đang tiếp diễn tại quê nhà Việt Nam để xây dựng lại tình người, phục hồi tự do, nhân quyền và nhân phẩm cho dân tộc. Trong tinh thần yêu chuộng công bằng và công lý, được thừa hưởng đời sống tôn trọng dân quyền ngày hôm nay từ những hy sinh tranh đấu của nhiều thế hệ và sắc dân tại Hoa Kỳ, đặc biệt người Mỹ Da Đen, chúng ta không thể nào làm ngơ mà không hỗ trợ phong trào đấu tranh chống bạo lực cảnh sát của người Mỹ Da Đen hiện nay.
Vì những lý do này, chúng con ủng hộ sự vận động “Black Lives Matter” nghĩa là “Sinh mạng Người Da đen Đáng Trọng”. Con cảm thấy con nên lên tiếng khi người trong cộng đồng con — hay cả trong gia đình — nói hoặc hạ thấp nhân phẩm của người Mỹ Da đen ở đất nước này. Con nói lên điều này vì con thương ông bà và ba mẹ; con không muốn điều này chia rẽ gia đình và con. Con mong ông bà và ba mẹ sẽ cố gắng đồng cảm với những người cha, người mẹ, và người con đã mất đi người thân vì bạo lực từ cảnh sát. Hãy thông cảm với con, và ủng hộ con nếu con lên tiếng hoặc biểu tình. Xin ông bà và ba mẹ hãy chia sẻ bức thư này với bạn bè và người quen, khuyến khích họ cùng đồng cảm luôn.
Con rất là hãnh diện và luôn luôn biết ơn ông bà và ba mẹ đã cực khổ bao nhiêu năm nay để lo cho con ăn học, va cho con một cuộc sống tốt đẹp, sung sướng, đầy đủ mọi thứ và đã gắng gượng qua nhiều thập niên ở một chốn không hề ưu đãi với mình. Ông bà và ba mẹ không muốn con cực khổ. Hoàn cảnh ông bà và ba mẹ đã chấp nhận chịu đựng một nước Mỹ đầy thành kiến để dành cho con cuộc sống tốt đẹp hơn.
Nhưng con hy vọng ông bà và ba mẹ có thể xem xét điều này: chúng ta cùng một hoàn cảnh, và chúng ta chỉ thật sự an toàn khi TẤT CẢ những người bạn, người thân yêu, và láng giềng của chúng ta được bình yên luôn. Chúng ta cần sống trên một nước Mỹ không lo sợ sự bạo lực của cảnh sát. Đó là tương lai con mong muốn — và con hy vọng đó cũng là điều ông bà, ba mẹ mong đợi luôn.
Với tất cả thương yêu và kỳ vọng,
Các con và các cháu



Translators

  • Betty Ta

Mom, Dad, Uncle, Auntie, Grandfather, Grandmother:

We need to talk.
You may not have grown up around people who are Black, but I have. Black people are a fundamental part of my life: they are my friends, my classmates and teammates, my roommates, my family. Today, I’m scared for them.


This year, the American police have already killed more than 500 people. Of those, 25% have been Black, even though Black people make up only 13% of the population. Earlier this week in Louisiana, two White police officers killed a Black man named Alton Sterling while he sold CDs on the street. The very next day in Minnesota, a police officer shot and killed a Black man named Philando Castile in his car during a traffic stop while his girlfriend and her four-year-old daughter looked on. Overwhelmingly, the police do not face any consequences for ending these lives.

This is a terrifying reality that some of my closest friends live with every day.
Even as we hear about the dangers Black Americans face, our instinct is sometimes to point at all the ways we are different from them. To shield ourselves from their reality instead of empathizing. When a policeman shoots a Black person, you might think it’s the victim’s fault because you see so many images of them in the media as thugs and criminals. After all, you might say, we managed to come to America with nothing and build good lives for ourselves despite discrimination, so why can’t they?
I want to share with you how I see things.
It’s true that we face discrimination for being Asian in this country. Sometimes people are rude to us about our accents, or withhold promotions because they don’t think of us as “leadership material.” Some of us are told we’re terrorists. But for the most part, nobody thinks “dangerous criminal” when we are walking down the street. The police do not gun down our children and parents for simply existing.
This is not the case for our Black friends. Many Black people were brought to America as slaves against their will. For centuries, their communities, families, and bodies were ripped apart for profit. Even after slavery, they had to build back their lives by themselves, with no institutional support — not allowed to vote or own homes, and constantly under threat of violence that continues to this day.
In fighting for their own rights, Black activists have led the movement for opportunities not just for themselves, but for us as well. Black people have been beaten, jailed, even killed fighting for many of the rights that Asian Americans enjoy today. We owe them so much in return. We are all fighting against the same unfair system that prefers we compete against each other.
When someone is walking home and gets shot by a sworn protector of the peace — even if that officer’s last name is Liang — that is an assault on all of us, and on all of our hopes for equality and fairness under the law.
For all of these reasons, I support the Black Lives Matter movement. Part of that support means speaking up when I see people in my community — or even my own family — say or do things that diminish the humanity of Black Americans in this country. I am telling you this out of love, because I don’t want this issue to divide us. I’m asking that you try to empathize with the anger and grief of the fathers, mothers, and children who have lost their loved ones to police violence. To empathize with my anger and grief, and support me if I choose to be vocal, to protest. To share this letter with your friends, and encourage them to be empathetic, too.
As your child, I am proud and eternally grateful that you made the long, hard journey to this country, that you’ve lived decades in a place that has not always been kind to you. You’ve never wished your struggles upon me. Instead, you’ve suffered through a prejudiced America, to bring me closer to the American Dream.
But I hope you can consider this: the American Dream cannot exist for only your children. We are all in this together, and we cannot feel safe until ALL our friends, loved ones, and neighbors are safe. The American Dream that we seek is a place where all Americans can live without fear of police violence. This is the future that I want — and one that I hope you want, too.
With love and hope,
Your children



About this Letter

This is the first letter in the Letters for Black Lives project, a set of crowdsourced, multilingual, and culturally-aware resources aimed at creating a space for open and honest conversations about racial justice, police violence, and anti-Blackness in our families and communities.
Since its conception on July 7th, 2016, this open letter has been drafted collaboratively by dozens of contributors on a public Google Document — and translated by hundreds more into 20+ languages. The original intent of this letter was to serve as a multilingual resource for Asian Americans who wanted to talk to their immigrant parents about anti-Blackness and police violence, but the project has since expanded to include messaging for Latinx and African immigrants as well as people living in Canada and Europe.
All contributors to this project are united around one common goal: speaking empathetically, kindly, and earnestly to our elders about why Black lives matter to us. As many of us are first- and second-generation immigrants ourselves, we know first-hand that it can be difficult to find the words to talk about this complex issue, especially in the languages that resonate most with our elders. Our hope with this letter and its translations is to make it easier for people to craft their own starting points, and serve as a first step towards more difficult intergenerational conversations about race and police violence.
We are not looking to center ourselves in the conversation about anti-Blackness, but rather to serve as responsible allies — to educate, organize, and spread awareness in our own communities without further burdening Black activists, who are already doing so much. Please visit the #BlackLivesMatter site for more information on the core movement.
We wanted to write a letter — not a think piece or an explainer or a history lesson — because changing hearts and minds in our community requires time and trust, and is best shaped with dialogue. We know that this letter is far from perfect: it’s a bit homogenized, not comprehensive, and even excludes perspectives. Most of the important work of the letter is not being done in the English version, which was meant to be a basic template for translators, but in the translations themselves. Because we view translation as a cultural and not just linguistic process, many of the translations have changed portions of the letter to better address particular experiences, whether it’s the role of imperialism in their immigration or specific incidents in their community.
Even beyond that, we encourage each individual to adapt this letter to their own needs to best reach their families. Every family has a different experience, and this is merely a resource for you to use. That’s why this letter, and its translations, are published with a CC0 Public Domain waiver — anyone can use any part of it, though we’d appreciate a linkback.
Our hope with this letter is to make it easier for people to start difficult conversations, build empathy and understanding, and move us forward to real change.



Letters for Black Lives is a a set of crowdsourced, multilingual, and culturally-aware resources aimed at creating a space for open and honest conversations about racial justice, police violence, and anti-Blackness in our families and communities. Learn more about the project and get involved.