Friday, September 23, 2022

Thăm Vancouver, lại thương Ba Mẹ

Thăm Vancouver, lại thương Ba Mẹ

Thấy núi cao biển rộng 
Ôi tình Mẹ bao la
Và công cha cao cả! 

Seeing the high mountains and the vast seas
Just like our Mother's immense unconditional love
And the great father’s care.

Tâm Thường Định
Đầu tháng 8, 2022.

Thursday, September 22, 2022

“The Guest House” Poem and Body Scan for Teens

 “The Guest House” Poem and Body Scan for Teens

Share a poem that focuses on mindful self-acceptance, and lead students to pay attention to their bodies, noticing the physical sensations and feelings they experience.

Getting Started

  • This poem by a poet named Rumi can be used as an example of how to treat our emotions as they come and go.

  • Read the following poem aloud to students. You may also consider asking one or two students to read the poem aloud after you. [It can be helpful to hear a poem read more than once–and with different voices and emphases used.]

  • Before you begin reading, ask students to mentally note any words, images, or phrases that stand out for them as they think about how they experience their emotions.

The Poem

“The Guest House”

This being human is a guest house.

Every morning a new arrival.

A joy, a depression, a meanness,

some momentary awareness comes

as an unexpected visitor.

Welcome and entertain them all!

Even if they are a crowd of sorrows,

who violently sweep your house

empty of its furniture,

still, treat each guest honorably.

He may be clearing you out

for some new delight.

The dark thought, the shame, the malice.

Meet them at the door laughing and invite them in.

Be grateful for whatever comes.

Because each has been sent

as a guide from beyond.

— Rumi

  • Tell students:

    • Any time you experience an emotion, you can notice what “guest” or emotion has come into your mind and where it goes in your body.

  • Ask:

    • How do emotions show up (or manifest) in your body?

  • Invite them to share responses, if they are comfortable. If not, let them know where and how you experience emotions in your own body. (Perhaps you feel tightness in your chest when you experience anxiety or worry–or maybe you feel tension in your throat when you are frustrated or butterflies in your stomach when you are scared.)

  • Tell students:

    • Let’s spend a few minutes trying a “body scan” practice where we will observe the physical sensations we feel in our bodies.

The Practice

[Ring bell or chime; take three deep, mindful breaths together.]

[Read the following script slowly, pausing, as appropriate.]

Let your eyes close [or remain open], and your body be still and quiet. Get comfortable in your chair. Now bring your attention to the top of your head. See if you can feel any little feelings or sensations. Maybe you feel prickly or vibrating sensations, or maybe your head feels tingly or soft. No need to talk about what you feel right now—just notice it; pay attention.

Now we are going to try scanning our whole body for sensations. A sensation is anything you can feel in your body. You may feel very strong sensations, or you may feel weak ones. Don’t worry; anything you feel is fine. Also, you may not feel anything at all. Just be curious, no matter what you feel.

So from the top of your head, move to your face; pay attention to your forehead.

Pay attention to your eyes; relax your eyes.

Pay attention to your cheeks.

Your nose.

Your mouth—relax your jaw.

Pay attention to your chin.

The back of your head.

Notice your neck and throat.

Then, bring your attention to your left shoulder, resting your attention there.

Notice your upper left arm, your elbow, and now your lower arm and hand.

Then all five fingers.

Then move your attention to your right shoulder; feel your right upper arm, right elbow, lower arm, hand, and fingers.

Come back to your back, and feel your upper back for any sensations.

You may not feel anything, or maybe you feel some discomfort or some pressure or tingles or itches.

Scan your attention across your back and down your spine and to your lower back.

Now come up to your chest, and feel the sensations in your chest.

Feel your belly.

Take your time; we don’t have to rush.

Notice where your body is touching the chair.

Now feel your left leg from the hip to the knee.

Feel the knee and the calf. Feel the ankle. Feel the foot and all five toes.

Place our attention on your right hip, and feel the right thigh, your knee, your calf, and feel your foot and all five toes.

Now notice your entire body, all at once. Keep your attention on your entire body, letting your attention notice everything at once.

  • Silently consider the following questions:

    • Could you feel anything in your face?

    • What part of your face could you feel? Eyes, eyelids, nose, chin, lips, jaw?

    • What did it feel like? Soft, tense, cool, warm?

    • Could you relax your jaw or eyes? What did it feel like?

    • What part of your body was the easiest to feel?

    • What part was the hardest to feel?

    • How do you feel now?

Closure (for journaling and/or discussion)

  • Is being able to focus your attention like this important? Why?

  • When you are in the present moment, not the past or the future, how do you feel?

  • What is the most difficult emotion for you to feel? How do you normally handle it? How could mindfulness help you when you experience that emotion?

 Source: Adapted from Mindful Schools’ High School Curriculum (Class #11)

Thursday, September 15, 2022

Vietnamese Zen Master "Thầy" Thich Nhat Hanh

Vietnamese Zen Master "Thầy" Thich Nhat Hanh


"Thầy" is a respected teacher of many Buddhist generations. He was a true educator who practiced mindful living through each mindful breath and each mindful step. A religious activist who held high regards for a peaceful world, calling for human equality and the liberation of slavery around the globe. In the late 20th century and early 21st century, Thầy was a great culturalist of Vietnamese Buddhism who had built an extensive cultural heritage of international stature, whose poetry and literature have touched many hearts, and whose new tradition of meditations, chanting, and daily rituals filled meditation halls with a fresh, gentle breeze that is easy to integrate. He was a diverse, specific, and extraordinary person: Zen Master Thich Nhat Hanh, founder of Plum Village Sangha and many other Zen monasteries worldwide.

The history of modern Buddhism in Vietnam is no longer hidden under the roof of the One Pillar Pagoda in the North, of the Tu Dam Pagoda in the Thua Thien province, Huế city, or hiding in the An Quang Pagoda, Xa Loi Pagoda in the South. But Vietnamese Buddhism has incarnated throughout many paths of the world. You can hear the sound of the great bell resonating everywhere and echoing the chanting of the verses of the Three Jewels. 

The image of the pagoda being the "roof projecting its people" or the "way of the people" followed in the footsteps of monks and nuns. And the Vietnamese Buddhist monk who exemplified this image was none other than Zen Master Thich Nhat Hanh. The Zen Master's books on Buddhism were touched by non-Vietnamese readers. The contemplation and deep thinking that arose from reading his texts was the spiritual gift to cease the pain and sadness in this technologically- and scientifically-civilized Western world. While Vietnamese Buddhism today is present in most countries around the globe, the reality is that people know little about Vietnamese Buddhist monks. 

Perhaps spirituality has not been deeply instilled in the Western world; thus, the people have not fully absorbed what the overseas Vietnamese Buddhist community has expressed through their activities on the path of Dharma propagation. Therefore, we need to exemplify our practice more through our religious virtue, by the commitment and involvement with the local communities so that they see the enlightening value of Buddhism, its Compassion, and its Wisdom, and especially its self-sacrificing and serving heart. For those warm reasons, the Vietnamese Buddhist community will not be alone and will not be a stranger to the worldwide Buddhist community. The most concrete and practical thing that must be done is to integrate into the life of the Western world, the local communities. Zen Master Thich Nhat Hanh was able to do this. Therefore, the Zen Master had many non-Vietnamese students: English, French, German, practicing doctors, engineers, artists, actors, singers, etc.

With a new mindset, he methodized many spiritual teachings that are relatable to the people through daily speech and interaction. The result was a vision of Buddhism that is not too far removed from the general public. The Buddha, the Regarded One, considered his blessed disciples as friends and fellow practitioners. Moreover, these fortunate individuals were able to look at the Buddha not so much as a Holy One, like in the traditions of Mahayana Buddhism and Theravada Buddhism, but instead as a humanized figure. We see this portrayal through the stories in Old Path White Clouds. Many Westerners were introduced to Buddhism through this work; a simple Buddhism that counts every step and takes mindful breaths. A non-dogmatic Buddhism that is a gift to youth without the contemplation of something so wonderfully transcended from within, a hidden absolute value, or a diamond that had been buried in a boulder for millennia. Instead, this young Zen generation is reminded to maintain peace of mind, without sorrow, without worry. They're taught to recognize that the green leaves, the silver clouds, and all forms of mountains, forests, and seas are part of this friendly environment in which we are intertwined. The blue sky is home; the soft earth is our blanket. We should approach them because they are our own peace and happiness. We can see that Plum Village tradition activities closely interact with nature through these images. The images of the Zen Master holding a child's hand walking on a green pasture or on a gravel path through silent mountains, eating under trees, teaching Dharma in blossoming forests, truly exemplify living in harmony with nature. The Zen Master urged people to protect nature and not to destroy the earth.

Today, Zen Master Thich Nhat Hanh no longer has a physical form, the form that the five aggregates fabricated, or that the four significant elements were constructed so that disciples and followers all over could pay respect, show love, and protect. But instead, the Zen Master has left a great legacy and a literary culture for many generations to recite and practice. Zen Master Thich Nhat Hanh still lives through those noble treasures. 

Zen Master Thich Nhat Hanh is not gone forever; he lives in each page of his literary work, in each image of a group of people walking in mindfulness or meditating on towering mountains and deep valleys. The Zen Master is present beside the old pine tree, on the green pastures, under the cool shades of the trees, meditating in the present moment, here and now. The Zen Master lives like nature that has existed beautifully for lifetimes. He did not allow a stupa to be built to honor him with incense. He does not live in a stupa; he exists everywhere – in Nirvana of No Abode.

The Vietnamese Buddhist community also has many forefathers who were committed to spreading the Dharma abroad, who gave themselves wholeheartedly to serving the Vietnamese Buddhist culture so that it could plant its roots in the Western world. However, those aspirations and undertakings were not sustainable. Their descendants – their disciples – did not have the capacity or ability to carry on their teachers' endeavors. Thus, those undertakings have almost faded away by now. 

Zen Master Thich Nhat Hanh often said and wrote: "sit firmly like a mountain" and "float like a cloud." Clouds do not die – don’t perish – but instead change their state of existence in the vast skies. The Zen Master's disciples do their best to preserve and flourish the noble and sacred endeavors of their teacher. This is an act of utmost importance and urgency that exemplifies gratitude and appreciation. Gratitude to the Buddha or gratitude to your Master have the same meaning. Doing so, then "sitting firmly like a mountain" will be a symbol for generations to come to express their admiration.

Venerable Thích Nguyên Siêu

Saturday, September 10, 2022

Tuệ Sỹ: GIỚI THIỆU: Chánh niệm - Chất liệu Tỉnh Giác trong Cuộc sống và Học đường

Bìa: Quảng Pháp


(Chánh niệm - Chất liệu Tỉnh Giác trong Cuộc sống và Học đường
của Htr. Tâm Thường Định Bạch X. Phẻ và Nhà báo Doãn Quốc Hưng)

Một người, do bất cẩn, gây ra tai nạn chết người. Người ta nói, người ấy hành động vô ý thức. Mỗi năm có vô số hành động vô ý thức gây tai nạn chết người như vậy trên khắp thế giới. Đó là chưa nói đến những tai hại nhỏ mà hầu như nhiều người trong chúng gây ra cho chính mình và cũng gây ra cho những người chung quanh mình không ít trong sinh hoạt thường nhật vì những hành động được nói là vô ý thức ấy.

Tuy vậy, nói rằng “vô ý thức” chỉ là một cách nói. Không có hành động nào, từ nói năng cho đến những cử động tay chân, mà không có sự tham dự của thức. Duy có điều, hỏi cái gọi là thức ấy là gì, thì từ các nhà thần học trong các tôn giáo, các nhà triết học, tâm lý học hay tâm học, não học, đều mơ hồ, dù các vị này có quả quyết “nó là gì” hay “nó như cái gì”, hoặc nó không là gì cả; những quả quyết ấy không hoàn toàn được chấp nhận một cách cách phổ biến. Vậy thì nói “thức là gì?”, đây không phải là câu hỏi mà chúng ta cần phải trả lời, nhưng cũng nên thận trọng khi áp đặt điều được nói là “hành động vô ý thức.”

Quả thực, một điều vẫn xảy ra hằng ngày cho mọi hành động của chúng ta mà ai cũng thừa nhận, đó là “mọi hành động hữu ích đều được hướng dẫn bởi phán đoán đúng.” Phán đoán đúng có nghĩa là nhận thức đúng. Nhận thức đúng, nếu nguồn thông tin được tiếp thu đúng. Nguồn thông tin đúng nếu các cơ quan nhận thức (căn-cảnh-thức) trong điều kiện tốt và không bị chi phối bởi những xúc cảm nguy hại (destructive emotions). Điều này có nghĩa là mọi nhận thức đều bắt đầu bằng sự giao tiếp nội và ngoại giới, và lộ trình nhận thức (the pathway of recognition) tiến đến giai đoạn quyết định là ký ức được truy xuất để nhận biết đối tượng đang được bắt nắm này là gì, là ai, và kế tiếp, tập trung trên đó để phán đoán: “ta sẽ/ phải làm gì?” Nếu phán đoán bị tác động bởi những xúc cảm nguy hại thì nó sẽ dẫn đến hành động gây tai họa.

Trên đây tóm tắt lộ trình nhận thức dẫn đến hành động gây tai họa hay cho kết quả tốt đẹp như ý. Khâu quan trọng quyết định trong lộ trình này, nói theo dụng ngữ Phật học, đó là niệm, định, và huệ. Niệm trong đây, Pāḷi nói là sati, Sanskrit nói là smṛti, mà trong ý nghĩa tốt đẹp ta thường được nghe nói là chánh niệm. Điều mà trong tâm lý học học là ký ức (memory).

Không có nhận thức nào diễn ra với phán đoán và quyết định mà vắng mặt yếu tố ký ức. Với hành động hầu như phản xạ tự nhiên, cũng nên biết đó là ký ức ẩn súc (implicit memory). Những hành vi tức thời, làm rồi quên, cũng cần đến loại ký ức đang hành động (working memory). Khi mà những xúc cảm nguy hại tác động lên khả năng phán đoán, bấy giờ nó kích động các chức năng tâm lý, như là những phần mềm được cài sẵn trong bộ vi xử lý, tức thì tai họa lớn hay nhỏ sẽ xảy ra. Các chức năng này thuộc nhóm gây nhiễu loạn nhận thức mà cuối cùng trong số đó được kể là thất niệm, tán loạn, bất chánh tri; chúng làm đảo lộn quá trình phán đoán của nhận thức với những chức năng tâm lý tương ứng là niệm, định, và huệ.

Cho nên, khi chúng ta nói, những hành động bất cẩn, hay những hành động vô ý thức, đấy là muốn nói đến nhận thức bị tác động bởi xúc cảm nguy hại khiến kích hoạt các chức năng tâm lý thất niệm, tán loạn, bất chánh tri.

Thất niệm, quên lãng quên khuấy điều ta đang làm, không nhớ ta đang làm gì. Nói rằng “Nó không biết nó đang làm gì”, câu nói này chính xác nên hiểu rằng “Nó quên nó đang làm gì.” Đây là nhận thức hướng dẫn hành động trong từng sát-na. Có thể nhà khoa học não đo đạc thấy nó xảy ra trong 180 cho đến 200 mili giây. Nhận thức dẫn đến hành động tức thời này, với nhà tâm lý học hay nhà khoa học não, nó được gọi là ký ức đang hành động (working memory). Tất nhiên, nhiều khi nhận thức được chi phối bởi những xúc cảm tăng ích (constructive emotions), mà yếu tố quan trọng trong số đó là bất phóng dật: không buông lung, không buông thả, không phóng túng. Như Đức Phật đã nói: Trong các loại dấu chân, dấu chân voi lớn nhất. Cũng vậy, trong các pháp thiện, không buông lung (bất phóng dật) là tối thắng.

Người thợ mộc hay thợ hồ thận trọng không buông lung, nghĩa là chú ý một cách khả dĩ gọi là vô thức, với ký ức đang hành động, sẽ không gây tai họa cho mình và cho những người gần gũi mình. Cũng vậy mà, không buông lung cũng sẽ không gây tai nạn chết người.

Thế nhưng, không phải lúc nào nhận thức cũng khống chế được những cảm xúc nguy hại và hành động với các cảm xúc tăng ích. Có rất nhiều xúc cảm nguy hại, từ các nguồn thông tin ngoại giới, thông qua mắt, tai, các thứ, vượt ngoài tầm kiểm soát của ý, để cho tâm viên ý mã hoạt động buông lung qua lộ trình điên đảo của nhận thức: thất niệm, tán loạn, bất chánh tri.

Tập sách này, được viết bởi Bạch Xuân Phẻ, cũng với các cộng sự trong ngành giáo dục, bằng kinh nghiệm tu tập bản thân, cùng với kinh nghiệm hướng dẫn các đồng nghiệp, các học sinh của mình, cho đến những nạn nhân của bất công xã hội và ức chế dẫn đến cảnh tù tội; với những kết quả có được, giới thiệu để được chia sẻ với với những người mong muốn tự làm chủ xúc cảm bản thân trong giới hạn có thể và hướng giúp các thế hệ tương lai tự làm chủ bản thân, tự xác định hướng đi của chính mình, tự tìm thấy giá trị của sự sống trong hiện tại, để không dẫn đến những quyết định sai lầm tai hại.
Tập sách không phải tập hợp một mớ lý thuyết, mà dẫn dụng những ứng dụng cụ thể và những kết quả đạt được, hoặc lớn hoặc nhỏ, rất đáng khích lệ.
Đối với các huynh trưởng Gia Đình Phật tử, với tâm nguyện, với trách nhiệm tự nhận, ước mong hướng dẫn các đoàn sinh, các đàn em của mình, trưởng thành trong Chánh pháp; bằng nhận thức và hành động được tu dưỡng, được tài bồi, của Phật pháp trong nhiều năm, tập sách này là tư liệu tham khảo cần thiết để tăng trưởng nhận thức, phát huy những tinh hoa trong Phật pháp trao truyền cho các thế hệ đàn em, vì một xã hội hài hòa, an lạc, một dân tộc bao dung nhân ái trong một đất nước thanh bình.
Tiết Nhi đồng Việt Nam 2021
Tuệ Sỹ


Due to carelessness, a person caused a deadly accident. He was said to have acted without consciousness. Each year, all over the world, there are innumerable cases of unconscious acts that cause human deaths. Not to mention the small accidents that many of us mostly have caused to ourselves and to others around us during our daily activities. More than a few of them have been caused by those same acts described as lack of consciousness.

However, “lack of consciousness” is just an expression. No acts, no language, no limb movements can be made into use without consciousness. Yet, if asked to define “what is consciousness”, all experts, from theologists, to philosophers, psychologists, neurologists, or psychiatrists will stumble over vagueness. Even if they can affirm “what it is”, “what it looks like”, or that it is nothing at all, their assertions can never be widely accepted. So the question “What is consciousness?” is not one you need to answer in this respect. But you do need to be cautious when judging an act as “done with lack of consciousness”.

In fact, there is one thing that happens to all of our actions that we can all agree to: “all useful acts are guided by right judgment (good assessments)”. Good assessments mean the right view (good recognition). A right view (good recognition) comes from accurate sources of information. A good source of information can be identified if the recognition senses are of good quality and void of destructive emotions. This means all consciousness starts from inner and outer communications, then the pathway of recognition will lead to a decisive stage when memory can access the object, identify what it is, who it is, and then focus on it to assess: “what will I do?”, “what must I do?” If this assessment is affected by destructive emotions, it will lead to destructive actions.

Above is the summary of the path of recognition that leads to either damaging or beneficial actions. The important, decisive factors on this path, according to Buddhist terms, are memory, concentration, and recognition. The term “memory” (sati in Pali, smriti in Sanskrit) is often mentioned in its best state as “mindfulness”. In psychology studies, it is called memory.

No recognition together with assessment and decisions could happen without memory. As to actions that take place as natural reflexes, be aware that it’s due to implicit memory. Instant actions, done and instantly forgotten, are results of working memory. When destructive emotions affect someone’s judgment (assessment skills), they put into action psychological factors readily set in small processes, and large or small destructions will instantly take place. Those mental functions belong to the psychological category that disturbs the mind, the last of which are considered to be forgetfulness, disturbance, and unrightful knowledge; they turn upside down the assessment process of consciousness that matches with mindfulness, attentiveness, and recognition.

Therefore, when we note that certain actions are careless or without consciousness, we mean that our sense of recognition has been affected by destructive emotions, which activates the psychological sense of forgetfulness, distraction, and inattentiveness.

Forgetfulness, lack of memory, forgetting what one is doing. The statement “He does not know what he is doing” actually means “He forgets what he is doing.” This is the recognition that guides one’s actions in each fraction of time. The brain scientist who measures it may find that it happens for 180 to 200 milliseconds. To the psychologist or brain scientist, this recognition leading to instant actions can be identified as working memory. Evidently, recognition is often dominated by constructive emotions, among which the most important factors are indulgence: no free reins to emotions, no self-indulgence. In Buddha’s words, among all footprints, those of elephants are the biggest. Similarly, among the merits, that of vigilance is the ultimate.

The cautious carpenter or mason does not give free reins to emotions; that is, he subconsciously gives attention to working memories that will not cause harm to himself or to others who are surrounding him. In this way, not giving free reins to emotions means not causing deadly accidents.

However, it is not always possible for the sense of recognition to dominate destructive emotions and act in accordance with constructive emotions. There are many destructive emotions coming from outer sources of information, via the human eyes and ears, that go beyond the human mind’s control, allowing the mind to move restlessly like a monkey or gallop like a horse, thus acting without restraints along the crazy path of recognition: no thoughts, disorders, no righteous knowledge.

Being aware of this situation is not uncommon in theology, philosophy, and psychology research works; however, not many training exercises or religious cultivations have been devised to efficiently keep it under control. Over 2500 years ago, Buddha gave instructions for a rather easy method that had proved to be quite efficient. Since the early stages of Buddhism in our country, Master Khuong Tang Hoi recommended the method that focuses on one’s breath, keeps mindfulness on one’s breath, and prevents immediate memory from being dominated by destructive emotions, leading to the psychological situations of thoughtlessness, disorders, and misconceptions.

This book was authored by Phe Xuan Bach and his collaborators in the education field. It was based on his personal cultivation, his experience guiding his colleagues, as well as his own students, and his experience dealing with victims of social injustice and frustrations that led to imprisonment. Now that he has acquired some results, Phe Xuan Bach would like to share them with anyone who would acquire a sense of self control, the ability to determine one’s life direction, to find the value of one’s existence in the present life so that no wrong decisions would be made.

This collection does not comprise a series of theories, but demonstrates specific applications and results. All the results, no matter big or small, deserve encouragement.

To Vietnamese Buddhist Youth Family leaders, we are willing to take responsibility in guiding our youths, so they grow up in Buddha’s wisdom and guidance, and spend many years cultivating a sense of recognition and a path of actions enlightened by Buddha’s teachings.  This collection will serve as the necessary reference for developing a sense of recognition and conveying the essence of Buddhism to the young generations. It will also contribute to the building of a harmonious and happy society and a peaceful nation with ideals of generosity and humanitarianism.

Vietnamese Children’s Festival, 2021
Tue Sy

Friday, September 9, 2022




Một bước đường thôi nhưng núi cao
Trời ơi mây trắng đọng phương nào
Đò ngang neo bến đầy sương sớm
Cạn hết ân tình, nước lạnh sao?

Một bước đường xa, xa biển khơi
Mấy trùng sương mỏng nhuộm tơ trời
Thuyền chưa ra bến bình minh đỏ
Nhưng mấy nghìn năm tống biệt rồi

Cho hết đêm hè trông bóng ma
Tàn thu khói mộng trắng Ngân hà
Trời không ngưng gió chờ sương đọng
Nhưng mấy nghìn sau ố nhạt nhòa

Cho hết mùa thu biệt lữ hành
Rừng thu mưa máu dạt lều tranh
Ta so phấn nhụy trên màu úa
Trên phím dương cầm, hay máu xanh

(Nha Trang 1977)


Only a step on the road but the mountains are high

Oh, my Gosh! Which direction will the white clouds stall?

The ferry is moored at the dock cloaked in the morning dew

Love ceases as water becomes so cold

A step onto the far-away road, far from the immense ocean

Layers of thin clouds are dying the sky silk

The unmoored ferryboat is eyeing the red dawn

But already bade farewell thousands of years ago

To pass the summer night looking at spectral shadows

In the fading fall of smoke dreams that whiten the Milky Way

Heaven doesn’t stop the wind, waiting for the dew to curdle

But thousands of years later to become dirty and blurry 

By the end of Autumn, one no longer sees signs of the traveler 
Autumn forest bloody rain devastates the thatch cottage  
I play the pistil on faded color

Of the piano keyboard, or the blue color of blood.

Poem by Tuệ Sỹ
Translated by Phe X. Bach

Edited by Prof. Thai V. Nguyen

September, 2022.


Just one single step, yet the mountain is high
Oh, Haven! In which direction will the white clouds settle?
The ferry is moored at the shore swaddled in morning dew
If love should dry up, would water turn cold?

A long journey, immensely far, far away
Where myriad of layers of floaty mist adorn the silken sky
The boat hardly leaving the shore, red dawn already breaks out
Yet thousands of years of farewell had passed

Till the end of summer night, chasing illusion
Autumn fading away, illusionary dreams whiten the Milky Way
The wind refuses to cease, waiting for dew to congeal
Which thousands of years later turns sullied

By the end of Autumn, one no longer sees signs of the traveler 
Autumn forest bloody rain devastates the thatch cottage  
I play the pistil on faded color
Of the piano keyboard, or the blue color of blood.

Nha Trang 1977

Poem by Tuệ Sỹ
Translated by Phe X. Bach
Edited by Prof. Thai V. Nguyen
November, 2019


Only a step on the road but the mountains are high

Oh, my Gosh! Which direction will the white clouds stall?

The ferry is moored at the dock cloaked in the morning dew

Love ceases as water becomes so cold

A step onto the far-away road, far from the immense ocean

Layers of thin clouds are dying the sky silk

The unmoored ferryboat is eyeing the red dawn

But already bade farewell thousands of years ago

To pass the summer night looking at spectral shadows

In the fading fall of smoke dreams that whiten the Milky Way

Heaven doesn’t stop the wind, waiting for the dew to curdle

But thousands of years later to become dirty and blurry 

At the end of the autumn of Farewell to the vagrant wanderer

In the fall forests blood rain toppling the thatched hut

I compare pistils on wilting colors

On the piano keyboard or the blue blood.

Poem by Tuệ Sỹ
Translated by Phe X. Bach
Edited by Prof. Thai V. Nguyen

August, 2022

Thơ Tuệ Sỹ
Dịch qua Anh ngữ bởi Htr. Tâm Thường Định
Hiệu đính: GS. Nguyễn Văn Thái

Thursday, September 8, 2022

Huyền Không Thích Mãn Giác (1929-2006): Chiến Thắng Của Chánh Pháp Cao Hơn Tất Cả Chiến Thắng


Mấy hôm nay trời vẫn lạnh dù đã gần hết tháng 3 rồi! Cái không khí lành lạnh tôi nhớ nhà, nhớ quê hương lạ lùng. Trong nỗi nhung nhớ đó, tôi đã say sưa ngồi coi lại cuốn phim video Phật Đản từ Huế gởi qua.

Cảnh trí quê hương và con người đương diễn qua màn ảnh TV. “Ôi! Uy nghiêm bóng chùa Từ Đàm. Nơi yêu thương phát nguồn Đạo Vàng.” Từ Đàm. Âm vọng không vươn cao ngạo nghễ mà vẫn mang tất cả sức mạnh trầm hùng; nhẹ nhàng như đám mây lành lững lờ mà gắn bó như niềm yêu thương ở mãi trong lòng người. Từ Đàm. Thực không chỉ là tên gọi một nơi chốn với tất cả giới hạn thời gian và không gian của nó. Bởi nó đã là lịch sử, đã gắn bó với triệu cõi lòng từng khóc cười, buồn vui với vận Nước, vận Đạo. Nó chính đã là Hình Ảnh của Quê Hương, của tất cả nỗi Đau Đớn câm lặng cũng như tất cả uy lực đã hơn một lần trỗi dậy, dõng dạc nói tiếng nói của Quê Hương trước phong ba của lịch sử. Chùa Từ Đàm đó. 1952. Tiếng nói thống nhứt Phật Giáo Nam Bắc Trung cất cao lời nguyền keo sơn, gắn bó. 1963, tiếng kinh cầu hoà cùng tiếng khóc. Cuồn cuộn những dòng người. Âm vang những kêu đòi Tự Do Tín Ngưỡng, Công Bằng Xã Hội. Và tiếng súng, tiếng đạn. Trong kinh hoàng vẫn lẫm liệt uy nghi. Giữa bóng đêm bạo quyền chế ngự vẫn rạng ngời ngọn lửa Tiêu Diêu. Chùa Từ Đàm đó, 1989. Cổng Tam Quan vẫn hiền hòa đứng nhìn khách mười phương ra vào. Mấy con rồng trên mái chùa vẫn cốt cách hiên ngang của thuở nào như sức sống chưa hề suy giảm. Cây Bồ Đề vẫn tỏa bóng như muôn đời Phật Giáo vẫn từng che mưa đỡ nắng cho dân tộc.

Chùa Từ Đàm, Huế

Chùa Từ Đàm.1989. Đại lễ Phật Đản 2533. Cũng cuồn cuộn những dòng người. Cũng những y vàng, những áo lam trùng điệp. Như sức sống trỗi dậy trên những đau khổ nhọc nhằn. Như bức Trường Thành Ý Chí lừng lững vươn lên, không ngạo nghễ thách đố ai mà chỉ muốn chứng tỏ cùng ai Niềm Tin kiên định bất thối chuyển của mình. Tôi cảm động nhìn từng đoàn người đi tới, từng đoàn người nghiêm cẩn hướng mắt ngưỡng vọng về Hình Bóng của Đấng Từ Tôn. Hòa Thượng Trúc Lâm quỳ xuống trước Lễ Đài Niệm Hương mang tất cả uy lực của Thiền Môn như một Quả Núi, có khói trầm bốc lên thơm ngát mười phương. Tiếng của Thầy Duy Na xướng lên: “… Tăng Kỳ cửu viễn tu nhơn, Đâu Suất giáng thần…” nghe như âm vang của sóng biển “Hải Triều Âm” làm chấn động tự thân tâm đến cả cõi thế gian này. Hòa thượng Thiện Siêu, tuyên bố cho ngày Đại Lễ, cung cách từ tốn như tự bao giờ mà từng tiếng, từng tiếng như đánh động tận đáy lòng người nghe: “… Chiến thắng của Chánh Pháp cao hơn tất cả chiến thắng…” Giữa lòng một quê hương chìm đắm trong bóng tối của bạo quyền, trước những con người vẫn luôn luôn si mê với “chiến thắng”, những tiếng nói như thế được nói lên, nếu không phải là người có sự kiên định vững chắc như núi thì dễ đâu làm được.

Tự nhiên tôi cảm thấy như đang đứng trước sân chùa Từ Đàm trong không khí tưng bừng của ngày đại Lễ. Lòng hân hoan mở rộng. Nhưng rồi nhìn lại, thấy mình ở đây trong khi Quê Hương ngàn dặm xa, lòng lại bồi hồi, ngậm ngùi. Trong cơn Quốc Nạn và Pháp Nạn này, người đông kẻ tây, người trong tù kẻ hải ngoại, Tăng Ni, Phật Tử tứ tán khắp nơi như đàn chim tan tác. Còn có chăng là chút: “tâm tình một nẻo quê hương.”

Và trong “tâm tình một nẻo quê chung” đó , khi tất cả đều ra đi, phôi pha với thời gian, lãng quên cùng lịch sử thì cái còn lại, phải chăng – “… Chiến thắng của Chánh Pháp Cao Hơn Tất Cả Chiến Thắng…”

Los Angeles, Mùa Phật Đản 2534 Canh Ngọ

Thích Mãn Giác