Sunday, March 30, 2025

KÍNH TIỄN ÔNG BA, CỤ NGUYÊN HÀM VÕ THUỲ


Photos: BXP

KÍNH TIỄN ÔNG BA, CỤ NGUYÊN HÀM VÕ THUỲ

Biển quê hương Nhơn Lý đong đầy,
Hòn Cân hòn Cỏ còn đây
Vẫn lặng thầm ru những nhịp sóng bạc ngàn năm.
Gió mùa qua – nhẹ như nhịp thở của Phật Pháp,
Lướt đỉnh cát vàng, rũ trần niệm,
Người đi như vầng mây trắng 
thong dong,
Bước đi mà chẳng vướng bụi hồng trần...

Nghìn trùng cách biệt,
Tâm vẫn nhớ bóng xưa.

Ông Ba – hay còn gọi là Cụ Võ Thùy hay Ôn "Ba Thuỳ" yêu dấu,
Sống tròn một trăm năm hiện thân người quân tử,
Học nho sâu sắc, tâm Phật vững bền.
Bạn cố tri của Cậu Hai, Trần Đồng, một thuở,
Bóng dáng đôi bậc ẩn sĩ
Từng in trên đất Tổ Thiên Bình, chùa Ông Núi--Linh Phong.
Tiếng chuông mõ hòa nhịp bước thiền hành,
Trầm mặc trong lời kinh câu kệ
An nhiên giữa bụi đời lay động.

Nắng và cát – có thể đốt cháy thân hình,
Nhưng chẳng thể nung mòn chí nguyện.
Đò ngang, đò dọc – có thể đổi chiều,
Nhưng chưa từng đổi lòng trung kiên.

Ai còn nhớ?
Một thời dựng ngôi già lam Phước Sa giữa cây và đá
Một căn nhà đơn sơ, có hàng chữ GHPGVN “Thống Nhất”
Như lời tuyên ngôn lặng lẽ giữa cõi Ta-bà.
Lũ trẻ thơ ngây nào đâu biết lý nghĩa sâu xa,
Chỉ thấy ánh đạo nghiêm trang qua hình ảnh và nho văn của Cụ.

Nguyên Hàm Võ Thùy – cư sĩ lão thành,
Tâm son sắt, chí vững vàng như núi.
Dù thời biến loạn,
Vẫn giữ vững màu lam bạc của người Phật tử.
Dưới ngọn cờ thiêng Phật giáo,
Cụ tiếp nối ánh đạo vàng,
Dẫn lối cho bao lớp trẻ ở quê gieo hạt mầm Bồ-đề kiên cố.

Cùng cố Hòa thượng Thích Thiện Giai,
Hỗ trợ từ Chùa Thiên Bình tận An Nhơn, Bình Định
Quy ngưỡng thiền tông –
Thỉnh Tâm Đạt Tổ, vượt ngàn trùng dâu bể,
Đem Phật pháp về nơi biên địa cát vàng.

Từ đó...
Chuông mõ Nhơn Lý ngân dài trong sương sớm.
Màu áo lam như hương trầm theo gió,
Dẫn đường cho đàn em thơ
Và bao lớp cư sĩ tại gia...

Tiến sâu vào núi, giúp chẻ đá, cắt cây,
Biến am tranh thành Phước Sa cổ tự.
Người khai hoang, dựng đất,
Giúp lập nên Chùa Phước Hưng tịnh địa –
Nơi an trú cho muôn tâm hương quy tụ.

Giúp dựng xây Chùa Giác Hải, điềm đạm ôn hòa,
Một đời hiến dâng không hề so đo tính đếm.
Rồi coi Thầy, bói toán cho thiên hạ
Dạy chữ nho cho lũ trẻ trong làng
Công đức của Cụ như hải triều lên –
Dâng đầy không bến bờ, không khởi điểm.

Phật giới ghi danh: Nguyên Hàm.
Tuổi hạc trăm năm –
Mấy độ xuân thu in dấu núi Cấm.
Bách niên kỳ thọ –
Tuế nguyệt khắc sâu giữa lòng bán đảo Phương Mai.

Dẫu biết rằng:
“Nhạn quá trường không,
Ảnh trầm hàn thủy.
Nhạn vô lưu tích chi ý,
Thủy vô lưu ảnh chi tâm.”
Người như cánh nhạn – đến rồi đi không vướng,
Tâm như dòng nước – hiện rồi tan chẳng lưu.

Nhưng... lòng thế nhân còn vướng bụi trần,
Vẫn se thắt khi tiễn bậc hiền giả thong dong về cõi Phật.

Dòng họ Võ rạng danh –
Kinh thư uyên thâm, Hán học tinh chuyên.
Một đời gian lao không cho mình,
Mà trọn dâng cho đạo pháp nhiệm mầu.

Nơi phương xa, con xin cúi đầu dâng một nén hương lòng,
Kính thỉnh giác linh từ bi chứng giám.

Nguyện cầu:
Bất sinh bất diệt
Tịch diệt vi lạc
Cao đăng Phật Phật quốc
Lai đáo Ta bà
Phụng sự chúng sanh.

Nam Mô Tây Phương Cực Lạc Thế Giới Đại Từ Đại Bi Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật.

Thay mặt Gia đình Bạch Xuân Long và Gia đình cậu Trần Đồng

Sacraemento, CA. Mỹ Quốc.
Tâm Thường Định - Bạch Xuân Phẻ


RESPECTFUL FAREWELL TO OLDEST MAN IN THE VILLAGE OF NHƠN LÝ: MR. BA---VÕ THÙY (DHARMA NAME: NGUYÊN HÀM)
The sea of Nhơn Lý, our homeland, overflows with memory.
Hòn Cân, Hòn Cỏ still remain,
Silently cradling the silver tides through a thousand years.
Light as the breath of Dharma, seasonal breezes drift by, 
Shaking off worldly dust as they brush over golden dunes.
Walking without adhering to a single mote of dust, 
you departed like a cloud—gentle and free.
Although there are a thousand miles between us,
the heart still remembers your silhouette from the past.
'Ông Ba'—also known as Võ Thùy,  and affectionately referred to as "Ba Thùy,"
A full century embodied the path of the noble one.
Permeated with Confucian knowledge, 
steadfast in their commitment to the Buddhist path.
A soul companion of our Uncle Hai, Trần Đồng, once possessed the image of two gentle hermits.
Etched into the sacred soil of Thiên Bình and Ông Núi--Linh Phong pagodas 
The bell and the wooden fish resounded with mindful steps,
Their echoes merging into sutra and verse,
Resting at ease amid life’s unsettled dust.
Sun and sand—could scorch the body,
But they could never sear away the vow.
Ferries may alter their course, 
but your steadfast heart has never wavered.
Who still has recollection?
A time when you constructed Phước Sa Temple amidst rocks and trees,
A humble house inscribed with “Unified" of the Unified Buddhist Church
A silent declaration within this Samsaric world.
The village children, unknowing of deep truths,
Only beheld the solemn Dharma shining through your script and form.
Mr. Nguyên Hàm Võ Thùy—a venerable lay devotee,
Your heart was steadfast, your resolve like a mountain.
Through times of upheaval,
You upheld the gentle gray of the lay robe.
Beneath the sacred banner of the Buddha,
You carried the torch of the Middle Way,
Guiding generations to sow unwavering Bodhi seeds in our homeland.
Alongside the late Most Venerable Elder Thích Thiện Giai,
From Thiên Bình Temple in distant An Nhơn, Bình Định,
You reverently followed the Zen lineage—
Invited Master Tâm Đạt from afar,
Braving ocean and hardship,
Bringing Dharma to this sandy, remote edge.
And from that moment…
The temple bells of Nhơn Lý tolled into the morning mist.
The gray robes, like incense smoke in the breeze,
Guided young footsteps,
And the numerous household practitioners...
Ventured deep into the mountains, splitting rocks and clearing trees,
Turning a humble hut into the ancient Phước Sa sanctuary.
You pioneered and founded new grounds,
Helping to establish Phước Hưng Temple—
A pureland for countless devoted hearts.
You helped build Giác Hải Temple—gentle and serene,
A life of selfless service, never counting gain or loss.
Then you read signs, guided seekers,
Taught Chinese characters to the village children.
Your merit, like the rising tide,
Filled the world—without beginning, without end.
The Buddha realm records your name: Nguyên Hàm.
A hundred-year crane’s life—
Many a season etched upon the Cấm mountain.
A century of rare longevity—
Your years engraved into the heart of Phương Mai Peninsula.
Yet we know:
“The wild goose crosses the vast sky,
Its shadow sinks into cold water.
The goose leaves no mark upon the sky,
Nor the water retains the shadow.”
Like the goose—you came, you went, unbound.
Like the water—the reflection arose, then vanished, without trace.
But… human hearts still cling to dust,
And still ache as we bid farewell to one who walks freely into the Buddha’s realm.
The Võ family name shines bright—
Deep in scriptures, refined in classical learning.
A life of hardship—not for self,
But fully offered to the wondrous Dharma.
From afar, I bow my head and offer a fragrant incense of heart,
With deepest reverence, inviting your awakened spirit to witness this homage.
No birth, no death
Nirvana is bliss.
May you ascend to the Buddha realms,
And return to this Saha world,
To serve all sentient beings.
Namo Amitabha Buddha, the Great Compassionate Guide of the Western Pure Land.
On behalf of the Bạch Xuân Long family and our Uncle Trần Đồng’s family,

Sacramento, California, United States
Tâm Thường Định – Bạch Xuân Phẻ

No comments:

Post a Comment