Wednesday, January 3, 2018

Three poems by Tue Sy - Translated by Nguyen Ba Chung and Martha Collins


Three poems by Tue Sy, 
translated by Nguyen Ba Chung and Martha Collins

The Years Away

The wind gave you ten long years of wandering
Seeing your country only in its ruin
The Eastern Sea still whispers to white sand
Tales of compassion, the breath of the Truong Son

Ten more years you were silent in the city
Love for the forest brought you close to tears
Arms reached for the sky, the birds’ late chirping
Life adrift, small wings closing up by the road

Ten years later you crossed streams and forests 
Saw your country as bloody abandoned fields
Evening smoke fades like wounded souls
Each river, each stream of blood and tears overflows

For ten years you forgot your reed-thin weakness
On slender shoulders a new country rose 
You bent your head to hear mountain and forest
Chanting the endless love-song of the East

The day you came back to the ancient city
The roads were still shadowed with sorrow’s smoke
Eyes still glint with timeless indignation
As fresh as rain in the borderlands, as true


NHỮNG NĂM ANH ĐI

Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng
Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn
Triều Đông hải vẫn thì thầm cát trắng
Truyện tình người và nhịp thở Trường sơn

Mười năm nữa anh vẫn lầm lì phố thị
Yêu rừng sâu nên khóe mắt rưng rưng
Tay anh với trời cao chim chiều rủ rỉ
Đời lênh đênh thu cánh nhỏ bên đường

Mười năm sau anh băng rừng vượt suối
Tìm quê hương trên vết máu đồng hoang
Chiều khói nhạt như hồn ai còn hận tủi
Từng con sông từng huyết lệ lan tràn.

Mười năm đó anh quên mình sậy yếu
Đôi vai gầy từ thuở dựng quê hương
Anh cúi xuống nghe núi rừng hợp tấu
Bản tình ca vô tận của Đông phương

Và ngày ấy anh trở về phố cũ
Giữa con đường còn rợp khói tang thương
Trong mắt biếc mang nỗi hờn thiên cổ
Vẫn chân tình như mưa lũ biên cương.


A  Piece of Old Sky

Damp young eyes, sky over old gatherings
A deserted hill, a blue dress no longer blue
Rushing, we suddenly see ourselves wandering
By lamplight telling stories, a fading moon

From cold mountain to sea, forever silent
This stony crest, those salt grains have not dissolved
Smile in the sunlight: how quickly a day passes
Today winter, tomorrow summer—how sad

We count our silver hairs, but we’re not yet grown
On the dusty road, tired feet walk back and forth 
Looking back, we see four sullen walls
A distant stream runs up then down through the forest


KHUNG TRỜI CŨ

Đôi mắt ướt tuổi vàng cung trời hội cũ
Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang
Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ
Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn

Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở
Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan
Cười với nắng một ngày sao chóng thế
Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng

Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ
Bụi đường dài gót mỏi đi quanh
Giờ ngó lại bốn vách tường ủ rủ
Suối rừng xa ngược nước xuôi ngàn.


Nightmares in the Forest

Nightmares again in the brutal forest nights
Human bones scattered along my path
But there was no burning hate deep in my eyes
Because I love you like morning dew-soaked grass

Weary, I struggle hard like the wild grass
Then glimpse your thin shoulder, your slim dress
Oh happiness, I see myself as small
And write down my love on innocent blank pages

A traveler doesn’t know when rest will come
In the late-night forest I wait for the morning star
In a moment, at the end of a frightening dream
Your figure, sad under clouds, by a small stream


Ác mộng rừng khuya

Lại ác mộng bởi rừng khuya tàn bạo đấy,
Thịt xương người vung vãi lối anh đi.
Nhưng đáy mắt không căm thù đỏ cháy, 
Vì yêu em trên cây là đọng sương mai.

Anh chiến đấu nhọc nhằn như cỏ dại,
Thoảng trông em tà áo mỏng vai gầy,
Ôi hạnh phúc, anh thấy mình nhỏ bé, 
Chép tình yêu trên trang giấy thơ ngây.

Đời khách lữ biết bao giờ yên nghỉ,
Giữa rừng khuya nằm đợi bóng sao mai.
Để một thoáng giấc mơ tàn kinh dị,
Dáng em buồn bên suối nhỏ mây bay…

Source: http://www.meadmagazine.org/Sy.html

About the Authors:

Born Pham Van Thuong on Feb 15, 1943 in Pakse, Laos, Thich Tue Sy became a monk at a very early age. He was editor in chief of Tu Tuong Journal of Van Hanh University, and has published, in addition to his poetry, books on Zen, the philosophy of Sunyata, and Du Fu, as well a translation of Daisetz T. Suzuki's Essays in Zen Buddhism. A well-known dissident in Vietnam, he remains one of the foremost scholars of Buddhism in the country. English translations of his poems by Nguyen Ba Chung and Martha Collins have appeared in Gulf Coast and the St. Petersburg Review
.
Nguyen Ba Chung is a writer, poet and translator. He is the co-translator of Thoi Xa Vang (A Time Far Past); Mountain River: Vietnamese Poetry from The Wars 1948-1993; Distant Road ‑ Selected Poems of Nguyen Duy; Six Vietnamese Poets; Zen Poems from Early Vietnam, and others.  He’s currently a Research Associate at the William Joiner Center at the University of Massachusetts Boston.

Martha Collins is the author of White Papers (Pittsburgh, 2012) and Blue Front (Graywolf, 2006), as well as four earlier collections of poems and three volumes of co-translated Vietnamese poetry, most recently Black Stars: Poems by Ngo Tu Lap (Milkweed, 2013, with the author). She is editor-at-large for FIELD magazine and an editor of the Oberlin College Press.

On Libations:
“Tiger Beer!”
(Martha Collins)